Chương 7: Cái giá của một hơi
Tần Mạc mất ba ngày mới ngủ lại được.
Không phải vì đau. Trúc Cơ cảnh khiến thân thể cậu tràn đầy sinh lực, ngủ ít cũng chẳng mệt. Cậu không ngủ được vì mỗi lần nhắm mắt, cậu lại thấy con giao long non trút hơi cuối trong lồng phù văn — và tệ hơn, cậu lại thấy chính mình, cái khoảnh khắc bàn tay còn dính trên lồng, không muốn dừng.
Cậu đã giết. Cậu tự nhủ đó chỉ là một con yêu thú, rằng ai tu tiên mà chẳng giết yêu thú. Nhưng lời tự nhủ ấy nghe càng lúc càng giống lời Diệp Chẩn tiên đoán: mỗi lần ngươi tìm được một lý do, việc lần sau lại dễ hơn một chút.
Sáng ngày thứ tư, cậu leo chín trăm bậc thang lên khu nội môn để lĩnh nguyệt bổng — linh thạch và đan dược cấp cho đệ tử nội môn. Đây là lần đầu tiên cậu bước lên những bậc thang mình từng quét, không phải với cây chổi, mà với thân phận một người được đứng ở trên. Lẽ ra cậu phải thấy hả hê. Cậu chỉ thấy trống rỗng. Từng bậc đá cậu bước qua đều là bậc cậu từng quỳ xuống quét, và giờ đứng thẳng đi trên chúng, cậu mới hiểu: cái cậu từng khao khát suốt ba năm — được ngẩng đầu — hóa ra chẳng ngọt ngào như cậu tưởng, khi cái giá của nó là một con giao long chết trong lồng và một đóa hoa đen nở thêm cánh.
“TẦN MẠC!”
Một khối thịt lao tới ôm chầm lấy cậu, suýt làm cả hai lăn xuống thang. Chu Bình. Gã to xác cười ngoác miệng, tay còn quấn băng vì mấy vết kiếm hôm khảo hạch chưa lành.
“Ngươi biến đâu mất tiêu! Ta hỏi khắp nơi, người ta bảo ngươi bị điều xuống Chấp pháp đường.” Gã hạ giọng, mặt nhăn lại đầy thương cảm. “Khổ thân. Lên được nội môn mà bị đày xuống cái chỗ ma quỷ đó. Ta nghe nói dưới đó toàn tù với bia mộ, âm khí nặng, ở lâu tẩu hoả nhập ma như chơi. Hay ngươi xin trưởng lão chuyển đi? Ta nói với sư phụ ta, xin cho ngươi sang chỗ ta, cùng chăm vườn linh dược, sạch sẽ mà—”
“Ta ổn, Chu Bình.” Tần Mạc cắt lời, cố nặn ra một nụ cười. “Chấp pháp đường… cũng không tệ như đồn.”
Đó là lần đầu tiên cậu nói dối gã. Lời nói dối trơn tru ra khỏi miệng cậu, dễ dàng đến mức chính cậu phải khựng lại một nhịp.
Chu Bình nhìn cậu một lúc, rồi gãi đầu, cái vẻ hồ nghi vụng về của một người không giỏi đọc lòng người khác. “Ngươi khác khác thế nào ấy. Gầy đi. Mà… mắt ngươi.” Gã ngập ngừng. “Trước mắt ngươi nhìn ta kiểu con nai con. Giờ nhìn kiểu… ta không biết nữa. Kiểu ngươi đang tính xem có nên tin ta không.”
Tần Mạc giật mình, phải quay đi vờ chỉnh lại vạt áo để gã không thấy mặt mình.
“Ta mệt thôi.” Cậu vỗ vai Chu Bình. “Ngươi đừng lo. Vườn linh dược của ngươi sao rồi? Kể ta nghe.”
Và Chu Bình, như mọi khi, dễ dàng bị kéo sang chuyện khác, huyên thuyên về mấy luống linh chi và một con thỏ tuyết gã lén nuôi. Tần Mạc nghe, cười đúng chỗ, nhưng trong lòng cậu có một khoảng cách vừa mở ra — khoảng cách giữa một kẻ vẫn còn thắng bằng máu thịt của chính mình, và một kẻ đã bắt đầu thắng bằng cách rút cạn kẻ khác.
Cậu ghen với Chu Bình. Ghen với sự đơn giản ấy. Và cậu tự hỏi, đến ngày đóa sen nở đủ chín cánh, cậu có còn ngồi đây, nghe gã kể chuyện con thỏ tuyết, mà thấy lòng ấm không — hay lúc đó, nhìn Chu Bình, cậu cũng chỉ thấy một bữa ăn.
“À, mà ta nói này.” Chu Bình chợt hạ giọng, ghé sát, cái vẻ bí mật vụng về của gã khiến cậu suýt bật cười. “Ngươi cẩn thận Lý Thanh Sơn. Từ hôm khảo hạch, hắn hận ngươi lắm. Ta nghe đám Kiếm phong nói, hắn đang tìm cách trị ngươi. Ngươi giờ là người của Chấp pháp đường, hắn không dám ra mặt, nhưng loại đó… nó thọc sau lưng.”
Tần Mạc gật đầu, ghi nhớ. Gã bạn khờ khạo này không giỏi mưu mẹo, nhưng tai mắt ở nội môn thì thính, và tấm lòng thì thật. Trong cả tông môn nghìn người này, chỉ có một Chu Bình chịu ngồi cạnh cậu từ những ngày cậu còn là cỏ dại, và chịu ghé tai báo cho cậu một hiểm nguy chẳng liên quan gì tới gã.
“Chu Bình.” Cậu nghe mình nói, giọng bất giác trầm xuống. “Nếu một ngày… ta thay đổi. Ta không còn giống Tần Mạc ngươi quen. Ngươi hứa với ta một chuyện.”
Chu Bình chớp mắt, ngơ ngác. “Thay đổi gì? Ngươi nói gì lạ vậy?”
“Cứ hứa đi.” Tần Mạc nhìn gã. “Nếu một ngày ta thành kẻ mà ngươi không nhận ra nữa, thì đừng cố kéo ta lại. Ngươi chạy. Chạy càng xa càng tốt. Đừng vì nghĩa khí mà ở lại cạnh ta. Nghe rõ chưa?”
Chu Bình nhìn cậu hồi lâu, rồi cười xòa, đấm vai cậu một cái đau điếng. “Ngươi tu dưới cái chỗ âm khí đó lâu quá đâm ra nghĩ vẩn vơ rồi. Bạn bè là để ở lại lúc khó, không phải để chạy. Ta không hứa cái chuyện ngu ngốc đó đâu.” Gã đứng dậy, phủi mông. “Ngươi mà thành kẻ xấu thì ta càng phải ở lại đấm cho ngươi tỉnh chứ. Thôi, ta về vườn đây, con thỏ tuyết đói.”
Tần Mạc nhìn theo tấm lưng to bè của gã khuất sau bậc thang, và một nỗi buồn lạ lùng dâng lên. Bởi cậu vừa xin gã một điều để cứu gã, và gã đã từ chối — bằng đúng cái phẩm chất khiến cậu quý gã. Cậu có linh cảm, lời từ chối hồn nhiên ấy, một ngày nào đó, sẽ phải trả bằng máu.
Ý nghĩ ấy khiến cậu rùng mình, đứng bật dậy. “Ta phải đi lĩnh bổng.”
Nhưng khoảng lặng ấy không kéo dài.
Chiều hôm đó, khi Tần Mạc từ Tàng Bổng các đi ra, tay cầm túi linh thạch đầu tiên trong đời, một toán đệ tử Kiếm phong đã chặn cậu ở khúc quanh vắng người dưới rặng tùng.
Đi đầu là Lý Thanh Sơn.
“Nghe nói ngươi phát tài.” Y khoanh tay, tựa vào một thân tùng, giọng lười nhác nhưng ánh mắt lạnh tanh. “Ngoại môn phế vật, một bước lên nội môn, lại được lão quái Chấp pháp đường thu làm đồ đệ. Số ngươi đỏ thật đấy, tiểu quét-thang.”
Tần Mạc dừng bước, cụp mắt theo phản xạ ba năm. “Lý sư huynh có việc gì?”
“Không có việc gì. Chỉ là ta khó ở.” Lý Thanh Sơn đẩy người khỏi thân tùng, bước tới. “Ngươi có biết vì sao không? Vì hôm khảo hạch, ngươi làm ta mất mặt. Vương Đại Xuyên là người của ta. Ngươi chạm một cái, nó ngã. Rồi con nhỏ Tô Vãn kia lại vì ngươi mà bắt ta nhặt lá trước mặt cả tông môn.” Giọng y mỗi lúc một rít. “Ta điều tra ngươi rồi. Ngươi tu cái công pháp quái đản gì mà chạm vào người là hút chân khí? Đó là tà công. Ma đạo. Ta chỉ cần bẩm lên Giới Luật đường một tiếng, ngươi thành tội đồ tư thông ma đạo, xuống Chấp pháp đường làm tù, chứ không phải làm đồ đệ.”
Trong ngực Tần Mạc, đóa sen tỉnh dậy. Nó ngửi thấy sáu sinh mệnh sống đang vây quanh, chân khí sung mãn của những kẻ tu Kiếm phong. Sáu bữa ăn. Và lần này — không phải một con thú, không phải một tù nhân xa lạ. Là những kẻ đang uy hiếp cậu. Những kẻ cậu ghét.
Cậu cảm thấy đóa sen phản ứng khác hẳn mọi lần. Với con giao long, nó đói. Với đám Kiếm phong này, nó háo hức. Có một sự khác biệt tinh vi mà cậu chỉ vừa nhận ra: đóa sen không chỉ thèm đạo, nó thèm cái khoái cảm đi kèm khi con mồi là kẻ cậu căm ghét. Càng ghét, miếng ăn càng ngon. Và đó chính là cái móc câu — bởi trên đời này, lý do để căm ghét thì bao giờ chẳng sẵn.
Cậu hít một hơi sâu, ép nó xuống. Không phải hôm nay. Không phải như thế này.
Lời Diệp Chẩn vọng lên, gấp gáp: Đừng bao giờ để nó ăn thứ ngươi ghét. Ngày ngươi nuốt một kẻ ngươi thật lòng căm hận, và thấy nó ngọt — ngày đó, ngươi mất rồi.
Tần Mạc siết chặt túi linh thạch, ép hơi thở chậm lại. Đây chính là cái bẫy nguy hiểm hơn cả lời đe dọa của Lý Thanh Sơn — cái bẫy nằm trong chính ngực cậu.
“Sư huynh muốn gì?” cậu hỏi, giọng bình tĩnh đến mức khiến chính cậu ngạc nhiên.
Lý Thanh Sơn cười. “Khôn đấy. Túi linh thạch đó, để lại. Coi như lệ phí ta không bẩm lên Giới Luật đường. Và từ nay, mỗi tháng lĩnh bổng xong, ngươi mang một nửa tới cho ta. Ngoan ngoãn, thì cái bí mật tà công của ngươi, ta giữ giúp.”
Đây là một trò tống tiền thô thiển. Nhưng nó hiệu quả, vì nó đúng: nếu Lý Thanh Sơn bẩm lên, dù thật dù vu, chỉ riêng việc điều tra cũng đủ để Giới Luật đường phát hiện đóa sen — và khi đó, không phải Lý Thanh Sơn, mà chính Tang Cô sẽ là kẻ ra tay, nhân danh “xử lý ma đạo”, để đưa cậu xuống ngục sớm hơn kế hoạch.
Cậu không thể để bị điều tra. Cũng không thể ra tay giết sáu người giữa tông môn — vừa lộ, vừa đúng cái điều cậu vừa thề sẽ không làm.
Vậy nên Tần Mạc làm cái việc mà ba năm cúi đầu đã dạy cậu làm giỏi nhất: cậu nhượng bộ. Cậu chìa túi linh thạch ra, hai tay, đầu cúi thấp, đóng trọn vai một kẻ yếu biết điều.
Nhưng lần cúi đầu này, trong lòng cậu không còn nỗi nhục của ba năm trước. Cúi đầu, với cậu bây giờ, chỉ là một nước cờ — một cái giá rẻ để mua thời gian. Cậu nhẩm trong đầu, lạnh lùng như Tang Cô lần chuỗi hạt: một túi linh thạch, đổi lấy việc Lý Thanh Sơn chưa bẩm lên Giới Luật đường hôm nay. Rẻ. Còn phần còn lại, cậu ghi sổ. Con đường tu tiên rất dài, và những món nợ như thế này, sớm muộn cũng tới ngày thanh toán — cả vốn lẫn lãi.
“Đa tạ sư huynh nương tay.” Giọng cậu ngoan ngoãn, tròn vành, không một gợn.
Lý Thanh Sơn giật lấy túi linh thạch, nhấc lên nhấc xuống ước lượng, rồi cười khẩy. “Biết điều thế có phải hơn không. Tháng sau, đúng hẹn.” Y vỗ vỗ lên má cậu hai cái, cái vỗ của kẻ trên ban ơn cho kẻ dưới. Đám thủ hạ cười rộ theo.
Đóa sen trong ngực Tần Mạc giật một cái mạnh khi bàn tay kia chạm vào mặt cậu — nó ngửi thấy da thịt, ngửi thấy chân khí, và nó rít lên đòi. Cậu đứng yên, để mặc cái vỗ, mắt vẫn cúi. Chỉ một hơi. Cậu chỉ cần đè nó một hơi nữa.
Và khi bọn chúng nghênh ngang bỏ đi, không một ai nhận ra kẻ quét-thang cúi đầu kia đang ngẩng lên nhìn theo — với một ánh mắt không còn chút gì của con nai con mà Chu Bình từng biết.
Cậu đã nhẫn. Nhưng lần nhẫn này khác lần trước. Ba năm trước, cậu cúi đầu và thấy nhục. Hôm nay, cậu cúi đầu mà lòng phẳng lặng như mặt băng — và chính sự phẳng lặng ấy mới đáng sợ.
Đóa sen trong ngực cậu khẽ động, tán đồng. Và Tần Mạc chợt lạnh người khi nhận ra: lần này, khi nghĩ tới việc trả thù, cậu không thấy ghê tởm chính mình như trước nữa.
Cậu chỉ thấy… kiên nhẫn — cái kiên nhẫn của kẻ đã học được, từ chính người đang săn mình, rằng con mồi khôn thì biết đợi.
Tần Mạc dừng lại giữa lối mòn. Cậu đưa tay sờ lên ngực, nơi đóa sen vừa khẽ reo khi cậu nghĩ tới ngày trả món nợ này — và cậu nhận ra khóe môi mình đã cong lên tự lúc nào. Cậu chạm vào nụ cười ấy bằng mấy đầu ngón tay, như chạm phải một vết lạ trên mặt một người khác. Ba năm trước, nghĩ tới một kẻ như Lý Thanh Sơn, cậu chỉ thấy run. Vừa rồi, cậu thấy thèm. Và cậu không tài nào nhớ nổi khoảnh khắc nào nỗi run đã lặng lẽ đổi thành cơn thèm.
Cậu ngồi thụp xuống bên gốc tùng, thử gọi lại cái cảm giác buồn nôn từng khiến cậu cắn lưỡi trên đài khảo hạch, trên lồng con giao long. Nó có tới. Nhưng nhạt, xa, như một tiếng gọi vọng qua bức tường ngày một dày.
Cậu nhắm mắt, cố níu lấy gương mặt nương trong bóng tối sau mí mắt. Con muốn được sống như một con người, không phải như cỏ.
“Con nhớ, nương.” Cậu thì thầm. “Con sẽ mạnh lên. Nhưng không phải để ăn. Là để một ngày, không ai còn dùng được con — hay ai giống con — làm nguyên liệu nữa.”
Cậu đứng dậy, phủi áo, cất cơn giận với Lý Thanh Sơn vào một ngăn lạnh trong lòng, tự nhủ mình cất để nhớ, chứ không phải để nuôi.
Cậu bước xuống chín trăm bậc thang, về lại lòng đất Chấp pháp đường, về với rừng bia và những gian ngục. Cậu chưa hiểu rằng, với đóa sen, “để nhớ” và “để nuôi” rốt cuộc chỉ là một.