Chương 6: Thử mồi
Ba ngày sau, Tang Cô cho gọi cậu.
Không phải xuống ngục, mà lên một gian mật thất nằm giữa lòng núi, nơi bốn bức tường khắc phù văn hút sạch âm thanh. Giữa phòng, trên một cái bệ đá, nhốt trong lồng phù văn, là một con giao long non — yêu thú cấp Kim Đan, vảy xanh biếc, mắt đỏ ngầu, đang gầm gừ trong tuyệt vọng.
Suốt ba hôm qua, Tang Cô không hề “chỉ điểm” cậu theo cái cách một sư phụ dạy đồ đệ. Lão không giảng công pháp, không sửa tư thế vận khí. Lão chỉ đưa cho cậu quyển tâm pháp da đen, rồi mỗi tối lại ngồi đối diện, lặng lẽ quan sát cậu đọc, như người ta ngồi nhìn một hạt giống nảy mầm. Có đêm lão hỏi những câu vu vơ — cậu ngủ có ngon không, ngực có nóng không, đêm có mơ thấy gì lạ không. Tần Mạc trả lời nhát gừng, giả ngây, trong khi từng câu hỏi của lão đều như một mũi kim dò đúng vào chỗ đóa sen đang lớn.
Đến hôm nay, lão mới bày ra thứ thật sự lão muốn.
“Đạo của con giao này thuần và mạnh.” Tang Cô ngồi trên ghế đá, giọng khô khốc, tay lần một chuỗi hạt đen — chuỗi hạt mà giờ nhìn kỹ, Tần Mạc nhận ra không phải gỗ, mà là thứ gì đó trắng ngà, tròn nhẵn, kích cỡ đều tăm tắp. Cậu cố không nghĩ tới việc chúng giống cái gì. “Ta dạy ngươi tâm pháp ba hôm rồi. Hôm nay, ngươi thử. Đặt tay lên nó. Đoạt đạo của nó, bổ vào mình.”
Tần Mạc đứng im. “Đệ tử… không biết cách.”
“Ngươi biết.” Tang Cô ngẩng lên, đôi mắt xám dán vào ngực cậu, kiên nhẫn và chắc chắn. “Cái thứ trong ngực ngươi biết. Ngươi chỉ cần thôi ngăn nó lại. Ta đã nhìn ngươi ngăn nó suốt. Trên đài khảo hạch. Trong ngục. Mệt lắm, phải không? Cứ phải gồng mình đè một thứ luôn đói. Hôm nay, ta cho phép ngươi buông. Chỉ một lần.”
Đóa sen trong ngực Tần Mạc đã bắt đầu nóng lên, thúc, giục, hoan hỉ. Con giao long non kia — với nó — không phải một sinh mệnh. Là một bữa tiệc.
Cậu hiểu ngay đây là một cái bẫy. Không phải bẫy giết cậu. Bẫy nuôi cậu. Tang Cô muốn nhìn đóa sen ăn, muốn đo xem nó đói tới đâu, mạnh tới đâu, còn bao lâu nữa thì nở đủ chín cánh để “hái”. Mỗi lần cậu để nó ăn, là cậu tự tay tưới cho cái ngày mình bị hiến tế.
Nhưng nếu cậu từ chối thẳng thừng, Tang Cô sẽ sinh nghi. Và một con mồi bị nghi, ở đáy Chấp pháp đường này, sẽ không sống qua đêm.
“Đệ tử… thử.” Cậu nghe mình nói.
Cậu bước tới, đặt tay lên lồng phù văn. Con giao long gầm lên, quật đuôi. Cậu nhắm mắt, và lần đầu tiên, cậu chủ động hé mở cái cửa mà ba năm nay cậu luôn đóng chặt.
Đóa sen lao ra.
Không phải một sợi tơ như trên đài khảo hạch. Lần này là cả một mạng lưới tơ đen tràn qua tay cậu, luồn qua khe phù văn, cắm vào con giao long. Và nó ăn.
Đạo của con giao — thứ linh lực thuần khiết tích tụ qua trăm năm — bị rút ra thành dòng, tuôn ngược vào ngực Tần Mạc. Một cảm giác khoái lạc chưa từng có dội lên khắp thân thể cậu: mạnh mẽ, tràn đầy, như một kẻ khát cháy cổ được dốc cả dòng suối vào miệng. Kinh mạch cậu nở ra, chân khí đen cuộn trào, và ở đâu đó rất sâu, cậu nghe tiếng đóa sen thở dài — mãn nguyện.
Con giao long non giãy giụa, tiếng gầm nhỏ dần thành tiếng rên, vảy xanh biếc xỉn đi, mắt đỏ mờ dần.
Và trong cơn khoái lạc ấy, Tần Mạc nghe thấy tiếng Diệp Chẩn vọng về từ đáy trí nhớ: Ban đầu chỉ là một con thú. Ta tự nhủ, thú thôi mà, ăn thì đã sao.
Cậu đang tự nhủ đúng như thế. Chỉ là một con giao long. Một con yêu thú. Ăn thì đã sao. Và cái đáng sợ nhất không phải là con vật đang chết — mà là chính cái giọng bên trong cậu, cái giọng đang tìm lý do, đang thấy việc này hợp lý, đang thấy nó dễ chịu.
Đủ rồi. Tần Mạc ra lệnh.
Đóa sen không nghe. Nó đang sung sướng. Nó muốn nữa. Nó bắt đầu kéo — không chỉ đạo, mà cả sinh cơ, cả linh hồn thoi thóp của con vật.
Và tệ hơn: một phần trong Tần Mạc cũng không muốn dừng. Cái cảm giác quyền năng này, sau ba năm cúi đầu làm phế vật, ngọt ngào đến mức cậu suýt quên mất mình đang giết một sinh mệnh chỉ để đo cho một lão già xem mình béo tới đâu.
Chính ý nghĩ ấy — đo cho lão xem — kéo cậu tỉnh.
Cậu lại cắn vào đầu lưỡi. Máu tanh, đau nhói. Cậu gồng toàn thân, cưỡng ép cắt mạng lưới tơ đen, giật tay khỏi lồng. Đóa sen phản kháng dữ dội, đau đớn vì bị cắt ngang bữa ăn, khiến cả lồng ngực cậu như bị xé. Cậu loạng choạng lùi, thở dốc, nhưng cậu đã dừng — khi con giao long còn thoi thóp một hơi tàn, chưa chết hẳn.
Cậu đã chừa lại một hơi. Cố ý. Như một lời nhắc với chính mình rằng cậu vẫn còn là người có thể dừng.
Nhưng ngay cả khi đã giật tay ra, cậu vẫn còn thèm. Cái phần trong cậu vừa nếm mùi quyền năng ấy vẫn đang gào lên đòi quay lại, đòi liếm nốt cái hơi tàn cuối cùng. Cậu phải bấu chặt mười ngón tay vào lòng bàn tay, đứng chôn chân, để cơn thèm ấy nguội đi. Chưa bao giờ cậu ghét chính mình nhiều đến thế — không phải vì đã giết, mà vì một phần trong cậu đã thích việc giết.
Tang Cô nãy giờ ngồi bất động, quan sát. Giờ lão đứng dậy, chậm rãi vỗ tay ba tiếng khô khốc.
“Tốt. Rất tốt.” Lão bước tới, cúi nhìn con giao long thoi thóp, rồi nhìn Tần Mạc — cái nhìn của người thợ săn ngắm con mồi vừa lớn thêm một phần. “Đạo căn thượng phẩm, quả nhiên. Chỉ một lần đã tăng gần một tầng. Ngươi có biết, cả tông môn này, không đệ tử nào tiến nhanh bằng ngươi đâu.”
Lão cúi xuống, nhặt cái xác đang nguội dần của con giao long, ngắm nghía nó như một người nông dân ngắm bó lúa vừa gặt. “Ngươi dừng lại khi nó còn một hơi. Cố ý.” Lão nói, không phải câu hỏi. “Ngươi tự nhủ, chừa lại một hơi thì ngươi vẫn là người. Đúng không?” Lão đặt cái xác xuống, quay lại nhìn cậu, và lần đầu tiên trong ánh mắt xám ấy có một thứ gần như là… trìu mến. Thứ trìu mến của người thợ săn dành cho con mồi đắc ý nhất. “Diệp Chẩn cũng từng chừa lại một hơi, những ngày đầu. Rồi nửa hơi. Rồi hắn thôi đếm. Ngươi rồi cũng vậy. Ai cũng vậy. Cái hơi ngươi chừa lại hôm nay, chẳng qua là để ngươi ngủ ngon hơn một đêm — trước khi ngươi thôi cần nó.”
Từng lời của lão như lưỡi dao lạng đúng vào nỗi sợ sâu nhất trong Tần Mạc. Cậu cúi đầu, không dám để lão thấy rằng lão đã nói trúng.
Rồi lão nói một câu, thản nhiên, như tiện miệng — nhưng nó khiến máu trong người Tần Mạc đông lại:
“Nương ngươi… giấu ngươi kỹ thật. Mười ba năm. Nếu năm đó bà ấy đừng chết vì trận ôn dịch ở trấn Thanh Hà, có lẽ ngươi đã không bao giờ phải lên núi, và ta đã không tìm được ngươi.” Lão quay đi, phất tay áo. “Về nghỉ đi. Lần sau, ta cho ngươi con mồi lớn hơn.”
Tần Mạc đứng chôn chân giữa mật thất, tai ù đi.
Cậu chưa từng kể cho ai nghe nương cậu chết ở đâu. Chưa một ai ở Thương Lan Tông biết cái tên trấn Thanh Hà — cái trấn nhỏ nghèo nàn nép dưới chân núi, nơi cậu đã chôn mẹ bằng chính đôi tay mười tuổi của mình. Vậy mà Tang Cô biết. Lão biết cả tên trấn, biết cả trận ôn dịch, thốt ra nhẹ tênh như nhắc chuyện thời tiết.
Nghĩa là lão đã để mắt tới cậu không phải từ buổi khảo hạch.
Là từ trước đó. Rất lâu. Có lẽ từ khi cậu còn là một đứa trẻ, bên giường một người mẹ hấp hối, được dặn phải giấu đi đóa sen trên ngực. Đừng cho ai thấy. Không một ai. Giờ cậu mới hiểu, nỗi sợ trong giọng nương đêm đó không phải nỗi sợ mơ hồ của một người mẹ. Đó là nỗi sợ của một người biết có kẻ đang săn tìm.
Và một ý nghĩ khác trồi lên, lạnh hơn, độc hơn, khiến ruột gan cậu quặn lại: trận ôn dịch năm đó — thứ đã giết nương cậu và nửa trấn Thanh Hà, thứ mà “chẳng một tu sĩ nào buồn ngó tới” — có thật là vô tình không?
Một trận dịch quét đúng cái trấn nơi một đứa trẻ mang đóa sen đang trốn. Một trận dịch giết người mẹ vốn khăng khăng giấu con khỏi thế giới tu tiên. Để rồi đứa trẻ mồ côi ấy không còn lựa chọn nào ngoài lên núi, vào tông môn, bước thẳng vào tầm mắt của kẻ đang chờ nó.
Nếu nương cậu không chết, cậu đã không lên núi. Chính miệng Tang Cô vừa nói ra điều đó. Như một lời than tiếc. Hoặc như một lời khoe khéo của người thợ săn kể lại cách mình đã lùa con mồi vào bẫy.
Tần Mạc cúi đầu, giấu đôi mắt đang đỏ lên, giấu hai bàn tay đang run — không phải vì sợ nữa, mà vì một thứ khác, nóng và tối, đang từ đáy lòng cậu dâng lên, hòa làm một với cơn đói của đóa sen đến mức cậu không còn phân biệt được đâu là hận của mình, đâu là thèm khát của nó. Lần đầu tiên trong đời, cậu thật lòng muốn giết một người. Và lần đầu tiên, đóa sen trong ngực cậu không thúc giục — nó chỉ lặng lẽ đồng tình, như một người bạn cũ cuối cùng cũng thấy cậu hiểu ra.
Tang Cô bảo cậu về nghỉ. Tần Mạc cúi chào, lui khỏi mật thất, từng bước một, cố giữ dáng đi của một đệ tử vừa được ban ơn. Chỉ khi cánh cửa đá khép lại sau lưng, cắt đứt ánh mắt xám của lão, cậu mới cho phép mình tựa vào vách hầm, hai chân mềm nhũn.
Trong người cậu, chân khí cuồn cuộn một cách xa lạ. Con giao long non Kim Đan kia, chỉ trong khoảnh khắc, đã đẩy cậu từ Luyện Khí tầng tám thẳng lên đỉnh phong tầng chín — chạm ngưỡng Trúc Cơ, cái ngưỡng mà ba năm khổ luyện trước kia cậu không dám mơ tới. Sức mạnh mới mẻ này ngọt ngào, dồi dào, khiến cả thân thể cậu rung lên vì sảng khoái.
Và chính sự sảng khoái ấy làm cậu buồn nôn.
Bởi cậu biết cái giá của nó. Không phải linh thạch, không phải mồ hôi. Là một sinh mệnh vừa tắt trong lồng phù văn. Là một cánh sen vừa nở. Là một bước cậu vừa đi, không phải về phía tự do, mà về phía cái bàn tế mà Tang Cô đang dựng cho cậu và Tô Vãn.
Cậu cúi nhìn ngực mình. Dưới lớp áo, đóa sen đen giờ đã có thể mơ hồ đếm được: quanh nhụy, những cánh hoa xếp lớp. Cậu nhắm mắt, đếm. Và con số khiến cậu lạnh người.
Hai cánh. Trước đêm ở túp lều, nó chưa nở cánh nào. Sau đêm đọc khẩu quyết, một cánh. Giờ, sau con giao long, hai.
Còn bảy cánh nữa. Bảy lần “ăn” nữa, đóa sen sẽ nở đủ chín cánh. Và cái ngày đó — cái ngày Diệp Chẩn nhắc tới, cái ngày sau cánh cửa khắc chữ Tế — sẽ tới.
Tần Mạc mở mắt trong bóng tối, và lần đầu tiên, một ý nghĩ lạnh lùng thành hình rõ rệt trong đầu cậu, không còn là nỗi sợ mà là một phép tính: cậu có bảy cánh sen để trở nên đủ mạnh mà lật ngược ván cờ. Bảy lần nữa. Không hơn.
Cậu chỉ chưa biết — và sẽ còn rất lâu mới biết — rằng thứ đang đếm ngược không chỉ là cánh sen. Mà còn là số lần cậu còn được phép nhìn thế giới này bằng đôi mắt của một con người.
Cậu nghĩ tới bàn tay lạnh như băng của Tô Vãn đặt lên ngực mình đêm hôm trước, cái băng khí duy nhất trên đời khiến đóa sen phải co rúm lại. Có lẽ, cậu tự nhủ, chừng nào còn một người dám chạm vào chỗ đen tối nhất trong cậu mà không ghê sợ, chừng đó cậu còn níu được mình lại. Cậu bám lấy ý nghĩ ấy như kẻ chết đuối bám phao — không biết rằng chính cái phao ấy, ba trăm năm sau, khi bị giật khỏi tay cậu trên một đài tế nhuốm máu, sẽ là thứ đẩy cậu chìm hẳn xuống đáy.
Cậu nghĩ tới cả Chu Bình — gã bạn to xác thắng bằng máu thịt của chính mình, sạch sẽ và ngu ngốc. Giá mà con đường của cậu cũng đơn giản được như thế. Nhưng con đường của cậu lát bằng xác những con mồi, và mỗi bước lại nở thêm một cánh hoa đen.
Trong ngực cậu, đóa sen — vừa được ăn no lần đầu — khép hai cánh lại, chậm rãi, êm ái, như một nụ cười.