tinbc tinbc

Chương 5: Cánh cửa khắc chữ Tế

Đáng lẽ cậu phải về phòng. Cậu không thể.

Cậu vẫn nép trong hốc tường, lưng áo dán vào đá lạnh, đợi cho tới khi tiếng tim mình bớt đập và lưng áo đẫm mồ hôi đã nguội hẳn. Nhưng cái đọng lại trong cậu không phải nỗi sợ vừa qua. Là hình ảnh cái hố hình cánh hoa trên ngực Diệp Chẩn, và cái giọng khô như gió lùa khe đá — cái giọng gọi tên đóa sen như gọi tên một cố nhân.

Trong đầu cậu giờ chỉ có ba chữ Diệp Chẩn thốt ra trước khi tắt lịm: cái ngày đó. Một cái ngày mà Tang Cô đang nuôi những đóa sen để chuẩn bị. Một cái ngày cần một đóa nở đủ chín cánh để “hiến”.

Hiến cho ai? Hiến ở đâu?

Cậu cầm ngọn lân đăng đã tắt, mò mẫm đi sâu hơn vào lòng Chấp pháp đường, về phía mà ngục tốt già chưa từng dẫn cậu tới.

Cậu đã đi quá xa. Cậu biết. Một kẻ khôn ngoan đêm đầu ở hang cọp sẽ nằm im. Nhưng Tần Mạc vừa nhìn thấy tương lai của chính mình ngồi bó gối sau song sắt, và nỗi sợ ấy còn lớn hơn nỗi sợ bị bắt gặp.

Càng đi, đường hầm càng hẹp và dốc, những phù văn trên vách cũng cổ xưa hơn — không còn là loại phù văn trấn ngục cậu thấy phía trên, mà là một thứ văn tự nguều ngoào, sắc cạnh, khiến mắt cậu nhức khi nhìn lâu. Đóa sen trong ngực cậu, thay vì đói như khi đi ngang các gian ngục, giờ lại trở nên bồn chồn — vừa sợ, vừa như bị hút. Càng xuống sâu, nó càng cựa quậy dữ, tới mức Tần Mạc phải một tay ôm ngực mới bước tiếp nổi.

Đường hầm dẫn xuống một khoảng trống rộng. Và ở cuối, dưới ánh lân tinh xanh, là một cánh cửa đá khổng lồ.

Cửa không có tay nắm, không có ổ khoá — chỉ có phù văn chằng chịt như mạng nhện, và chính giữa, khắc sâu một chữ cổ lớn bằng cả thân người. Tần Mạc không học qua cổ văn, nhưng đóa sen trong ngực lại đọc giúp cậu, rót nghĩa thẳng vào đầu cậu một cách lạnh lùng:

Tế.

Cậu đưa tay về phía chữ Tế, không phải để chạm, chỉ để cảm nhận — và đóa sen trong ngực lập tức nóng bừng, thúc mạnh, như con thú đánh hơi thấy đồng loại.

“Đừng chạm vào.”

Tần Mạc xoay phắt lại, tơ đen suýt bật khỏi đầu ngón tay theo phản xạ — rồi khựng lại.

Tô Vãn đứng sau cậu, một thân thanh y hòa vào bóng tối, tay cầm một viên dạ minh châu tỏa sáng dịu. Nàng nhìn cậu, rồi nhìn cánh cửa, ánh mắt phức tạp.

“Sư tỷ.” Tần Mạc thấp giọng, tim vẫn đập loạn. “Sao nàng ở đây?”

“Ta theo ngươi từ lúc ngươi rời phòng.” Nàng bước tới, đứng cạnh cậu trước cánh cửa đá. “Ta biết ngươi sẽ không nằm yên. Kẻ vừa thấy chín cái tên biến mất, lại bị ném vào đúng cái nơi họ biến mất — kẻ đó hoặc là ngốc, hoặc là sẽ đi tìm. Ngươi thì không ngốc.”

Cậu nhìn nàng, và lần đầu tiên, một câu hỏi cậu nén ba ngày bật ra: “Còn nàng? Đích truyền của Chưởng môn, tương lai cả tông môn. Nàng theo một ngục tốt học việc xuống tận đáy Chấp pháp đường lúc nửa đêm — vì cái gì?”

Tô Vãn im lặng. Ánh dạ minh châu hắt lên gương mặt nàng, và trong khoảnh khắc ấy, cậu thấy bàn tay trái của nàng vô thức nắm lấy cổ tay phải — nơi, dưới ống tay áo, cậu biết có một vệt hoa văn như sương giá.

“Vì ta cũng đang đợi bị ‘dùng’.” Nàng nói, rất khẽ. “Chỉ là… họ nói với ta bằng những từ đẹp hơn. Họ không giam ta trong ngục. Họ cho ta ngồi ghế đích truyền, mặc gấm, ăn linh đan. Nhưng thứ trong người ta cũng là một ‘nguyên liệu’, Tần Mạc à.”

Nàng đưa tay, chậm rãi, vén ống tay áo trái lên.

Dưới ánh dạ minh châu, nơi cổ tay trắng xanh của nàng, hiện ra một vệt hoa văn tinh xảo như sương giá kết dưới da — những đường băng mảnh, tỏa ra từ mạch máu thành hình một đóa tuyết. Khi ánh sáng chạm vào, nó khẽ phát quang, lạnh lẽo và đẹp một cách rợn người. Tần Mạc cảm thấy hơi lạnh tỏa ra từ đó, dù cách cả một khoảng.

“Băng thể tế hồn.” Tô Vãn nói, giọng phẳng lặng đến mức cậu biết nàng đã tập nói câu này bình thản từ rất lâu. “Đó là tên thứ chảy trong người ta. Trăm vạn năm mới có một. Sư tôn bảo đó là phúc, là lý do ta có thiên phú tu luyện hơn người. Nhưng ta đọc được thứ mà họ không cho ta đọc — trong một quyển cổ tịch bị cấm. Băng thể tế hồn không sinh ra để tu tiên. Nó sinh ra để làm chìa. Một cái chìa sống, dùng để mở thứ gì đó mà một đời người thường không nên biết tới.” Nàng buông tay áo xuống, che lại vệt sương giá. “Từ nhỏ ta đã biết mình khác. Lớn lên ta mới hiểu: người ta không nâng niu ta. Người ta đang mài ta cho sắc, chờ ngày tra vào ổ khoá.”

Tần Mạc nhìn cổ tay nàng, rồi nhớ lại lời Diệp Chẩn dưới ngục — lão đã tìm ra chìa rồi, lão vỗ béo nó trên kia, cho nó ngồi ghế cao, mặc gấm. Từng mảnh ghép rơi vào đúng chỗ, và bức tranh chúng tạo thành khiến cậu lạnh toát.

“Và cái ngày mà lão Tang Cô nuôi những đóa sen kia để chuẩn bị,” cậu nói tiếp thay nàng, giọng khản đặc, “ngày đó, đóa sen mở khoá, còn nàng là cái chìa. Cả hai được dùng cùng lúc. Trên cùng một bàn tế.”

Tô Vãn nhìn cậu, và trong mắt nàng thoáng qua vẻ ngạc nhiên — rồi là một thứ mệt mỏi rất người. “Ngươi biết cả chuyện chìa. Ai nói cho ngươi?”

“Một người dưới ngục. Người đáng lẽ đã ‘về quê phụng dưỡng song thân’.” Cậu đáp. “Diệp Chẩn còn sống, sư tỷ. Hoặc phần còn lại của huynh ấy còn sống.”

Cả hành lang chợt lặng đi, chỉ còn tiếng phù văn trên cửa đá kêu ro ro rất khẽ, như một sinh vật đang ngủ.

Tần Mạc nhìn cánh cửa khắc chữ Tế, rồi nhìn thiếu nữ bên cạnh — bậc thiên tài mà cả tông môn đồn là ba trăm năm mới có một, được cung phụng như bảo vật. Nhưng cái khiến nàng thật sự đáng giá với Tang Cô lại là thứ họ giấu cả nàng lẫn thiên hạ: cái băng thể trăm vạn năm mới có một chảy trong người nàng. Bảo vật, hóa ra, cũng chỉ là một con mồi được vỗ béo trong lồng son.

Một thứ gì đó dâng lên trong lòng cậu. Không phải cơn đói của đóa sen. Là một thứ nóng và cứng hơn, mọc lên từ chính con người cậu.

“Vậy thì chúng ta giống nhau.” Cậu nghe giọng mình vang lên, bình tĩnh đến lạ. “Cả hai đều là mồi. Khác biệt duy nhất là con mồi trong ngục thì biết mình sắp chết, còn con mồi trên ghế cao thì được ru ngủ.”

Tô Vãn quay sang nhìn cậu.

“Ta không muốn bị ru ngủ.” Tần Mạc nói tiếp, ánh mắt dán vào chữ Tế. “Ta cũng không muốn ngồi đợi tới ngày lão hái. Nếu cả hai chúng ta đều đã bị nhắm làm nguyên liệu cho một cái ngày nào đó — thì việc duy nhất đáng làm, là tìm hiểu cái ngày đó là gì, và phá nó trước khi nó tới.”

Đó là lần đầu tiên trong đời, kẻ quét bậc thang từng chỉ biết cúi đầu nói ra một câu mang hình dáng của phản kháng. Và cậu không biết — không thể biết — rằng chính câu nói khẽ khàng trong lòng đất này, trước một cánh cửa khắc chữ Tế, ba trăm năm sau sẽ lớn thành tiếng gầm làm rung chuyển cả chín tầng trời.

Tô Vãn nhìn cậu thật lâu. Rồi khoé môi nàng cong lên — nhưng lần này nụ cười ấy có gì đó vừa ấm vừa buồn, như thể nàng vừa nhìn thấy một tia lửa đẹp đẽ, và cũng vừa thấy trước rằng tia lửa ấy một ngày sẽ thiêu rụi tất cả.

“Trước khi nàng đồng ý,” Tần Mạc nói, cần phải nói, dù một phần trong cậu muốn giấu, “có một chuyện nàng nên biết. Người dưới ngục — Diệp Chẩn — bảo ta hai điều. Thứ nhất, đóa sen của ta không phải thứ phẩm như của huynh ấy; nó là ‘thật’, là thứ Tang Cô chờ đợi. Nghĩa là ta càng mạnh lên, ta càng đến gần ngày bị hái. Đi cùng ta, nàng đi cùng một quả bom đang lớn.”

Tô Vãn không chớp mắt. “Còn điều thứ hai?”

“Huynh ấy xin ta giết huynh ấy. Trước khi Tang Cô kịp dùng.” Cậu nhìn thẳng vào mắt nàng. “Ta nói ra, vì nếu nàng định tin ta, nàng nên biết ta là loại người mà một kẻ sắp chết nhìn vào là nghĩ ngay tới cái chết. Ta mang trong người một thứ ăn được linh hồn. Nàng vẫn muốn đứng cạnh ta chứ?”

Đó là một lời tự thú, và cũng là một phép thử. Cậu đã quá quen bị người ta nhìn như nhìn một món đồ, một phế vật, một thứ khác thường đáng sợ. Cậu muốn biết thiếu nữ này, khi đã thấy rõ thứ trong ngực cậu, có lùi lại không.

Tô Vãn im lặng một nhịp. Rồi nàng làm một việc khiến cậu sững người: nàng đưa tay, đặt lòng bàn tay lạnh như băng của mình lên ngực cậu, ngay chỗ đóa sen. Đóa sen giật nảy, đói khát chồm lên trước hơi thịt sống — rồi đột nhiên khựng lại, co rúm, như bị dội nước lạnh. Cái băng khí từ băng thể của nàng khiến nó không dám động.

“Ngươi thấy không.” Tô Vãn nói khẽ, mắt không rời cậu. “Thứ trong ngực ngươi sợ thứ trong người ta. Còn thứ trong người ta thì cần một thứ đủ mạnh để một ngày phá được ổ khoá mà người ta định tra ta vào. Chúng ta không chỉ giống nhau, Tần Mạc. Chúng ta khớp nhau — như khoá với chìa mà bọn họ định dùng, chỉ khác là ta chọn tự tra vào nhau, theo ý mình, chứ không phải theo ý Tang Cô.” Nàng rút tay lại. “Ta không sợ ngươi. Ta sợ cái ngày ta phải nhìn ngươi thành như Diệp Chẩn. Nên ta đứng cạnh ngươi — để giữ cho ngày đó đừng tới.”

Trong lồng ngực Tần Mạc, cùng lúc, có hai thứ đập: đóa sen vừa bị dọa, đang lặn xuống ngoan ngoãn — và trái tim cậu, đập một nhịp lạ lẫm mà ba năm cúi đầu chưa từng dạy cậu gọi tên.

“Được.” Nàng đưa viên dạ minh châu cho cậu. “Vậy chúng ta cùng tìm. Nhưng nghe ta, Tần Mạc — trước cánh cửa này, ngươi tuyệt đối đừng để đóa sen chạm vào phù văn. Nó thèm cái sau cánh cửa lắm. Ta thấy được. Và thứ nó thèm… chưa chắc là thứ ngươi nên cho nó ăn.”

Ngay lúc ấy, sau cánh cửa đá, một nhịp đập vọng ra. Chậm rãi. Sâu thẳm. Như trái tim của một thứ gì đó rất lớn, rất cổ xưa, đang ngủ — và vừa khẽ trở mình.

Đóa sen trong ngực Tần Mạc đáp lại nhịp đập ấy. Nó không đói. Nó nhận ra. Như đứa con xa nhà nghe thấy tiếng gọi của mẹ, nó chồm về phía cánh cửa, kéo cả người cậu nghiêng đi một bước, tơ đen bật ra khỏi đầu ngón tay, vươn tới phù văn —

Tô Vãn nắm lấy cổ tay cậu, băng khí lạnh buốt truyền sang. “Tần Mạc!”

Cơn đau lạnh kéo cậu tỉnh. Cậu giật tay lại, đè đóa sen xuống, thở dốc. Cậu vừa suýt làm đúng cái điều nàng vừa dặn đừng làm — và điều đáng sợ là cậu đã không hề chủ động; chính đóa sen đã gần như điều khiển được thân thể cậu, chỉ trong một khoảnh khắc lơ là.

“Ta thấy rồi.” Tô Vãn nói, giọng trầm xuống, tay vẫn chưa buông cổ tay cậu. “Thứ sau cánh cửa và đóa sen của ngươi… là cùng một loài. Hoặc cùng một nguồn. Tang Cô không chỉ cần đóa sen của ngươi để mở khoá. Có lẽ đóa sen của ngươi vốn sinh ra từ thứ sau cánh cửa này.”

Câu nói ấy khiến Tần Mạc lạnh toát. Nếu đúng, thì thứ trong ngực cậu — thứ nương cậu đã lấy mạng để giấu, thứ khiến cậu bị săn đuổi từ khi lọt lòng — không phải một kỳ ngộ, không phải một tai họa ngẫu nhiên. Nó là một mảnh của cái gì đó đang ngủ dưới lòng Chấp pháp đường. Và có lẽ, cả cậu cũng vậy.

“Chúng ta đi thôi.” Nàng kéo cậu lùi khỏi cánh cửa, về phía đường hầm dẫn lên. “Đêm nay đủ rồi. Biết thêm nữa mà chưa đủ mạnh thì chỉ chết sớm hơn. Từ giờ, ngươi cứ ngoan ngoãn làm con mồi Tang Cô muốn — học tâm pháp, để lão thấy ngươi lớn. Nhưng mỗi thứ ngươi học được, đêm đến kể lại cho ta. Ta có chỗ tra cứu mà ngươi không với tới được. Hai đứa chúng ta, một trong ngục nhìn lên, một trên đài nhìn xuống — gộp lại, may ra thấy được toàn cảnh cái bẫy.”

Tần Mạc gật đầu. Và khi hai người lặng lẽ ngược lên khỏi lòng đất, cậu ngoái lại nhìn cánh cửa đá khắc chữ Tế một lần cuối. Nhịp đập sau cánh cửa đã lặng, nhưng cậu biết nó chỉ đang ngủ lại. Đợi. Giống như Tang Cô đợi. Giống như tất cả mọi thứ trong cái tông môn này — đều đang lặng lẽ đợi một cái ngày mà cậu vừa mới bắt đầu hiểu ra hình dạng.