tinbc tinbc

Chương 4: Kẻ trong ngục

Tiếng xích dừng lại sau cánh cửa sắt cuối hành lang — cánh cửa duy nhất khắc phù văn dày gấp đôi những cánh khác.

Càng đi sâu, không khí càng đặc, càng tanh. Ngọn lân đăng trong tay Tần Mạc chỉ soi được một quầng sáng nhỏ, và ngoài quầng sáng ấy, bóng tối như có trọng lượng, ép lên vai cậu. Hai bên là những cánh cửa ngục im lìm, nhưng cậu biết chúng không trống — đóa sen trong ngực cậu cứ khẽ giật từng nhịp mỗi khi cậu đi ngang một cánh, như con chó săn đánh hơi thấy con mồi sau mỗi bức tường. Cậu phải dồn sức đè nó xuống từng bước một, và mồ hôi lạnh đã rịn ra dọc sống lưng.

Tần Mạc lẽ ra nên quay đi. Một ngục tốt học việc không có lý do gì để lại gần gian ngục canh phòng nghiêm ngặt nhất. Nhưng chân cậu đã bước tới, ngọn lân đăng run run trong tay, và đóa sen trong ngực thì kéo cậu đi như kim chỉ nam bị hút về một cực.

Cậu ghé mắt vào khe cửa.

Bên trong, dưới thứ ánh sáng xanh lét hắt từ phù văn, có một người ngồi bó gối. Hoặc từng là một người. Toàn thân hắn khô quắt, da bọc lấy xương, những đường gân nổi lên đen sì như rễ cây chết. Nhưng kinh khủng nhất là ngực hắn: nơi trái tim, da thịt lõm vào thành một cái hố, mép hố có những vệt sẹo hình cánh hoa — như thể có ai đó đã móc từ trong lồng ngực hắn ra một thứ gì đó, cẩn thận, từng cánh một.

Tần Mạc đứng lặng, và một cảm giác kỳ dị dâng lên — cảm giác của một kẻ đang soi gương, nhưng tấm gương chiếu ra không phải hiện tại, mà tương lai. Cái thân xác khô quắt kia, cái hố hình cánh hoa trên ngực kia, cái dáng ngồi bó gối cam chịu kia — đó là thứ chờ đợi cậu ở cuối con đường mà Tang Cô vừa mở ra, cái con đường lát bằng những quyển tâm pháp da đen và những con mồi được bày sẵn. Cậu chưa từng thấy sợ hãi cụ thể đến thế: nỗi sợ không phải một con quái vật ngoài kia, mà là chính mình, của ngày mai.

Người đó ngẩng đầu. Đôi mắt hắn đục như mắt cá chết, nhưng khi chạm vào Tần Mạc — chính xác hơn, chạm vào ngực Tần Mạc — chúng chợt sáng lên một tia tỉnh táo đến rợn người.

“Ngươi…” hắn thều thào, giọng như gió lùa qua khe đá. “Ngươi cũng có… một đóa.”

Tần Mạc lùi lại nửa bước, tay siết chặt lân đăng. “Ngươi thấy được?”

“Ta không thấy. Ta ngửi.” Người trong ngục cười, một nụ cười khiến những vệt sẹo cánh hoa trên ngực hắn giãn ra. “Đóa sen đói… ta từng mang một đóa giống ngươi. Trước khi lão ta… hái nó đi. Từng cánh một. Trong ba năm.”

Trong ngực Tần Mạc, đóa sen đột nhiên cuồng loạn. Nó không sợ nữa. Nó thèm. Nó nhận ra đồng loại — hay đúng hơn, nhận ra thức ăn: chút đạo tàn còn sót lại trong cái thân xác khô quắt kia, thoi thóp như tàn lửa, và đóa sen muốn liếm sạch tàn lửa ấy.

Sợi tơ đen chực trào ra khỏi đầu ngón tay cậu.

Tần Mạc cắn răng, lùi hẳn khỏi cửa, tựa lưng vào tường lạnh, ép cơn thèm xuống. Mồ hôi rịn ra dù không khí lạnh cắt da. Phải mất một lúc lâu, cậu mới lấy lại được tiếng nói.

“Ngươi tên gì?”

Người trong ngục im lặng hồi lâu. Rồi hắn đáp, và cái tên khiến cả hành lang như lạnh thêm một bậc:

“Ta… không nhớ. Lão lấy mất nhiều thứ quá rồi. Cả tên.” Hắn nghiêng đầu, cố lục lọi trong đống đổ nát còn lại của trí nhớ. “Nhưng có người… từng gọi ta là sư huynh. Ở Đan các. Ta nhớ mùi thuốc. Nhớ một cái lò… và một cái tên bắt đầu bằng chữ Diệp.”

Tần Mạc đứng chết lặng.

Diệp Chẩn.

Người mà hồ sơ chính thức nói đã về quê phụng dưỡng song thân — người mà chính Tô Vãn khẳng định mồ côi từ nhỏ, làm gì có song thân mà về. Ba năm nay huynh ấy ở đây, trong gian ngục này, bị Tang Cô hái đóa sen từng cánh một, cho tới khi mất cả trí nhớ, mất cả tên, chỉ còn là một cái vỏ khô đợi ngày bị “dùng” nốt phần còn lại.

Và cậu — Tần Mạc — là kẻ được đưa xuống đây, mang một đóa sen y hệt, được đích thân lão đưa cho tâm pháp để nuôi nó lớn.

“Ngươi…” Diệp Chẩn — hay cái từng là Diệp Chẩn — chợt rướn người tới sát song sắt, giọng gấp gáp, khẩn thiết đến mức đáng thương. “Nghe ta. Đừng dùng nó. Đừng để nó ăn. Mỗi lần ngươi để nó nuốt đạo của kẻ khác, ngươi thấy sướng, thấy mạnh — nhưng nó không lớn lên trong ngươi đâu. Là ngươi nhỏ lại trong nó. Đến một ngày… ngươi mở mắt, và cái nhìn ra ngoài không còn là ngươi nữa. Là nó.” Hắn gõ gõ vào cái hố trên ngực mình. “Ta biết. Vì ta đã để nó ăn. Ta đã nghĩ ta điều khiển được nó. Ta đã sai.”

Hắn im lặng một lúc, những ngón tay khô như cành củi bấu vào song sắt. “Ban đầu chỉ là một con thú. Ta tự nhủ, thú thôi mà, ăn thì đã sao. Rồi là một tên tán tu bị áp giải — kẻ xấu, ta tự nhủ, hắn đáng chết. Mỗi lần ta đều tìm được một lý do. Lý do nào cũng đúng cả. Chỉ là… mỗi lần tìm được một lý do, ta lại thấy việc lần sau dễ hơn một chút. Nhẹ hơn một chút. Cho tới khi ta không cần lý do nữa.” Đôi mắt cá chết của hắn ầng ậng một thứ không phải nước mắt — hắn đã khô tới mức không khóc nổi. “Đó là cách nó ăn ngươi, tiểu tử. Không phải ngoạm một miếng. Là gặm từng lý do một, cho tới khi ngươi tỉnh dậy và thấy giết người cũng dễ như uống nước, mà chẳng nhớ nổi mình đã thôi làm người từ lúc nào.”

Từng lời của Diệp Chẩn rơi vào lòng Tần Mạc như nước lạnh. Bởi cậu nhận ra mình đã bắt đầu rồi. Trên đài khảo hạch, cậu đã tự nhủ: chỉ một chút, đủ để thắng, Vương Đại Xuyên đáng bị thế. Một lý do. Đúng đắn. Nhẹ nhàng.

“Vậy ngươi mách ta cách để nó không ăn ta.” Tần Mạc thấp giọng. “Có cách không?”

“Có một cách.” Diệp Chẩn nhìn cậu, tia tỉnh táo trong mắt hắn lóe lên lần cuối. “Đừng bao giờ để nó ăn thứ ngươi ghét. Ngươi ăn con thú, ngươi thấy bình thường. Ngươi ăn kẻ ngươi ghét, ngươi thấy sung sướng. Và cái sung sướng đó… mới là thứ giết ngươi. Nó không nghiện đạo. Nó nghiện cái khoái cảm khi ngươi thấy kẻ mình ghét gục xuống. Ngày ngươi nuốt một kẻ ngươi thật lòng căm hận, và thấy nó ngọt — ngày đó, ngươi mất rồi.”

Tần Mạc nhìn cái hố hình cánh hoa trên ngực người kia, rồi bất giác nhìn xuống ngực mình, nơi đóa sen vẫn đang đập những nhịp đói khát.

“Vậy tại sao lão chưa ‘dùng’ hết ngươi?” cậu hỏi, giọng khản. “Ba năm rồi.”

“Vì ta chưa đủ.” Diệp Chẩn cười khạc ra một tiếng khô khốc. “Đóa của ta chỉ là thứ phẩm. Lão cần một đóa… hoàn chỉnh. Một đóa nở đủ chín cánh, nuôi bằng đủ đạo, để hiến cho cái ngày đó.”

“Cái ngày đó là ngày gì?” Tần Mạc thấp giọng, ép mình lại gần song sắt bất chấp đóa sen đang gào thét đòi ăn. “Nói cho ta. Ngươi biết gì?”

Diệp Chẩn im lặng hồi lâu, đôi mắt đục nhìn xuyên qua cậu, như đang nhìn về một nơi rất xa. “Ta không biết hết. Trí ta nát rồi. Nhưng ta nhớ… những đêm lão xuống, lão không tra hỏi ta, không đánh ta. Lão ngồi đó, hái một cánh sen của ta, rồi lão nói. Nói một mình, như thể ta đã là người chết nên nói gì cũng chẳng sao.” Hắn rùng mình. “Lão nói về một cánh cửa. Sâu dưới lòng đất này. Sau cánh cửa là một thứ… lão gọi là ‘bậc thang’. Lão bảo, Thương Lan Tông, cả Đông Vực, cả cái thế giới tu tiên mà chúng ta tưởng là tất cả — chỉ là tầng thấp nhất. Còn có những tầng cao hơn ở trên. Và muốn leo lên, phải mở cửa. Muốn mở cửa… phải hiến.”

Tần Mạc thấy da đầu tê rần. “Hiến gì?”

“Một đóa sen chín cánh. Và một ‘chìa’.” Diệp Chẩn nhìn cậu, giọng thều thào nhỏ dần. “Đóa sen để mở khoá. Còn chìa… lão nói chìa là một đứa mang ‘băng thể tế hồn’ — một thể chất trăm vạn năm mới có một, sinh ra là để bị dùng làm chìa. Lão đã tìm ra chìa rồi. Lão vỗ béo nó trên kia, cho nó ngồi ghế cao, mặc gấm, để tới ngày…” Hắn không nói hết, nhưng ánh mắt hắn đã nói thay.

Trong đầu Tần Mạc, một hình ảnh lóe lên: bàn tay Tô Vãn vô thức kéo ống tay áo che cổ tay, nơi có một vệt hoa văn như sương giá kết dưới da.

Băng thể.

Cậu suýt buột miệng gọi tên nàng, nhưng kịp cắn lại. Cậu không được để lộ, ngay cả với người này — nhất là với người này, kẻ mà chính miệng đã bảo cậu nên giết hắn.

“Còn ngươi…” Diệp Chẩn tiếp, đôi mắt cá chết dán vào Tần Mạc, và trong đó có một thứ vừa giống lòng thương, vừa giống sự ghen tị của kẻ sắp chết nhìn kẻ đang sống. “Đóa của ngươi, ta ngửi thấy rồi. Nó không phải thứ phẩm. Nó là thật. Lão đợi ngươi đấy, tiểu tử. Lão đợi ngươi tự tay nuôi nó nở đủ chín cánh — rồi lão sẽ hái, và ghép nó với cái chìa của lão, để mở cánh cửa kia.”

Từ đầu hành lang, có tiếng bước chân chậm rãi vọng xuống. Đều đặn. Kiên nhẫn. Một tiếng bước chân mà chỉ mới nghe qua hai lần, Tần Mạc đã không thể nào quên.

Tang Cô đang xuống ngục.

Diệp Chẩn co rúm lại vào góc tối, tắt lịm như một ngọn nến bị bịt, chỉ kịp thì thào một câu cuối:

“Đừng để lão thấy ngươi ở đây. Và tiểu tử… nếu ngươi còn muốn giữ mình là ngươi — hãy tìm cách giết ta trước khi lão dùng ta. Chết dưới tay một kẻ còn là người… vẫn hơn tan trong tay lão.”

Câu nói ấy — chết dưới tay một kẻ còn là người, vẫn hơn tan trong tay lão — đóng đinh vào lòng Tần Mạc. Bởi cậu hiểu Diệp Chẩn không xin cậu ra tay vì tuyệt vọng. Hắn xin, vì hắn đã nhìn thấy trong đóa sen của cậu cái kết cục của chính mình, và hắn muốn cứu cậu khỏi nó — bằng cách nhờ cậu làm một việc sẽ đẩy cậu một bước gần hơn về phía con quái vật cậu đang sợ trở thành. Giết một người để giữ mình là người. Nghịch lý ấy độc như chính đóa sen.

Tiếng bước chân đã tới sát đầu dãy ngục — chậm, đều, khô như gõ vào một tấm gỗ mục. Diệp Chẩn thu mình sâu hơn vào góc tối, đôi mắt cá chết vụt tắt cái tia tỉnh táo vừa rồi, giọng chỉ còn là hơi thở: “Đi đi. Nghĩ kỹ lời ta. Không phải hôm nay — nhưng sẽ có một ngày ngươi phải chọn: hoặc ta, hoặc chính ngươi.”

Tần Mạc thổi tắt lân đăng, nép vào hốc tường, tim đập thình thịch trong bóng tối. Cậu ép hơi thở mình chậm lại, ép cả đóa sen — thứ vẫn đang thèm thuồng ngoái về phía Diệp Chẩn — lặn xuống. Tiếng bước chân khô khốc mỗi lúc một gần, và trong khoảnh khắc nó đi ngang hốc tường cậu đang nép, Tần Mạc nín thở, cảm thấy ánh mắt xám của lão như quét qua da mình. Nhưng Tang Cô không dừng. Lão đi thẳng tới cửa ngục Diệp Chẩn, đứng đó đúng ba nhịp thở, rồi quay đi — như một người nông dân liếc qua thửa ruộng, ước lượng xem còn mấy hôm nữa thì gặt.

Chỉ tới khi tiếng bước chân khuất hẳn, Tần Mạc mới dám thở. Và cậu nhận ra, tay mình đang nắm chặt đến mức móng bấm vào lòng bàn tay tứa máu — thứ máu mà đóa sen, đói khát, cũng chẳng buồn liếm, vì nó đã ngửi thấy cả một tầng ngục đầy mồi ngon hơn.

Cậu ngồi thụp xuống nền đá lạnh, tựa lưng vào tường, để nhịp tim từ từ chậm lại. Trong bóng tối, cậu nghĩ về “cái ngày đó”, về cánh cửa dưới lòng đất, về một cái “chìa” mang băng thể mà lão Tang Cô đang vỗ béo trên kia. Từng mảnh ghép rời rạc, nhưng cậu đã đủ thông minh để thấy chúng đang chỉ về đâu.

Và cậu biết mình phải làm gì tiếp. Không phải đêm nay — đêm nay cậu đã liều quá đủ. Nhưng sớm thôi, cậu phải tìm cho ra cánh cửa mà Diệp Chẩn nhắc tới. Bởi nếu cái ngày Tang Cô chờ đợi có thật, thì chỗ duy nhất để chặn nó lại, là ở nơi nó sẽ diễn ra.

Cậu nhóm lại lân đăng, đứng dậy, và bước ngược lên trong im lặng — không hay rằng, ở một góc tối khác của Chấp pháp đường, có một đôi mắt đã dõi theo cậu từ lúc cậu rời phòng, và cũng đang tự hỏi về chính cánh cửa ấy.