tinbc tinbc

Chương 3: Hang cọp

Chấp pháp đường không nằm trên đỉnh Thanh Khâu như đại điện, mà chìm dưới chân núi phía bắc, nơi ánh mặt trời chỉ chạm tới vào buổi trưa rồi vội vàng rút đi.

Tần Mạc theo một ngục tốt già lầm lì đi xuống, hết bậc đá này đến bậc đá khác, cho tới khi không khí đặc lại vì ẩm và một thứ mùi cậu chưa từng ngửi — mùi của linh khí bị nhốt lâu ngày, tanh nhạt như máu pha nước. Hai bên hành lang là những cánh cửa sắt khắc phù văn, sau mỗi cánh là một gian ngục tối. Và ở khoảng sân cuối cùng, dưới ánh lân tinh xanh lét, sừng sững cả một rừng bia đá.

Bia trấn hồn. Mỗi tấm cao bằng đầu người, khắc chi chít tên. Ngục tốt già nói, giọng khàn như đã lâu không dùng tới: “Đây là chỗ ngươi canh. Bia là hồn phách phạm nhân trọng tội bị trấn, không được để một tấm nào nứt. Ngục là thân xác chúng, không được để một cánh cửa nào mở. Rõ chưa?”

“Rõ.” Tần Mạc cúi đầu.

“Trưởng lão dặn, ngươi ngoài canh gác thì tối tối lên các thư của người mà học.” Lão liếc cậu một cái khó hiểu, nửa như thương hại, nửa như dò xét. “Ba mươi năm ta ở đây, chưa thấy ai được người đích thân đưa tâm pháp. Ngươi… tự lo cho mình.”

“Lão trượng.” Tần Mạc gọi với theo, cố giữ giọng vô hại của một kẻ học việc tò mò. “Sao Chấp pháp đường lại vắng người thế? Cả một nơi rộng thế này, chỉ có mình lão sao?”

Ngục tốt già dừng bước. Hồi lâu, lão mới đáp, không quay lại: “Vắng, vì chẳng ai muốn xuống. Đệ tử tông môn thà quét chuồng linh thú trên đỉnh còn hơn canh ngục dưới này. Chỗ này… ăn người, tiểu tử ạ. Không phải ăn bằng miệng.” Lão gõ gõ cây gậy xuống nền đá. “Ta xuống đây năm ta bằng tuổi ngươi bây giờ. Giờ nhìn ta xem. Linh căn tán từ lâu, tu vi thụt lùi, cả cái tên ta cũng chẳng buồn ai nhớ. Chấp pháp đường giữ người ta lại, rồi rút dần, rút dần, cho tới khi người ta chẳng còn gì để mà đi.”

Lão ngẩng lên nhìn rừng bia, ánh mắt đục mờ lướt qua hàng vạn cái tên khắc trên đá. “Mỗi tấm bia này từng là một kẻ như ngươi. Trẻ. Có chút tài. Bị đưa xuống. Rồi thành một cái tên trên đá.” Lão khịt mũi. “Trưởng lão đích thân đưa ngươi tâm pháp — người khác nghe thì mừng cho ngươi. Ta thì… thôi, ta nói nhiều rồi. Canh cho tốt. Đừng tò mò. Kẻ tò mò ở đây thành tên trên bia nhanh lắm.”

Nói xong lão khập khiễng bỏ đi, tiếng gậy gõ đá xa dần, để lại Tần Mạc một mình giữa rừng bia lạnh.

Cậu đứng lặng hồi lâu, để cái lạnh của Chấp pháp đường ngấm vào da. Rồi cậu bước tới tấm bia gần nhất, đưa tay chạm vào những cái tên. Đá lạnh buốt — nhưng ngay khoảnh khắc ngón tay cậu chạm vào, đóa sen trong ngực khẽ động đậy, và cậu cảm nhận được, mơ hồ như tiếng thì thầm dưới nước: sau lớp đá này, có những thứ từng là hồn người, bị nén lại, thoi thóp. Và đóa sen — nó ngửi thấy chúng. Nó thấy đói.

Cậu giật tay lại như bị bỏng, nắm chặt thành đấm. Ba năm cậu học cách đè nén thứ này giữa ban ngày, giữa những kẻ khinh miệt cậu. Nhưng ở đây, dưới lòng đất, vây quanh bởi hàng vạn hồn phách bị trấn, việc đè nén sẽ khó hơn gấp bội. Và cậu bắt đầu hiểu ra vì sao Tang Cô lại đưa cậu xuống đây, chứ không phải một chỗ nào khác.

Không phải để trừng phạt. Để cho ăn.

Đêm đầu tiên, cậu ngồi trong gian phòng nhỏ được cấp — một cái hốc đá kê phản gỗ, hơn hẳn túp lều dột ngoại môn, nhưng cậu lại thấy lạnh sống lưng hơn cả những đêm mưa. Trên phản là một quyển sách mỏng bọc da đen, không tên: tâm pháp Tang Cô đưa.

Cậu lật ra. Và ngay dòng đầu, đóa sen trong ngực khẽ rùng lên.

Vạn vật hữu đạo, đạo khả đoạt. Nhược ngã đạo bất túc, tắc đoạt tha nhân chi đạo bổ chi.

Muôn vật đều có đạo, đạo có thể đoạt. Nếu đạo của ta không đủ, thì đoạt đạo của kẻ khác mà bù vào.

Tần Mạc lạnh toát cả người.

Đây không phải tâm pháp chính đạo. Đây là… cùng một mạch với hàng chữ đen đã hiện trong đầu cậu cái đêm ở túp lều. Sát Đạo. Tang Cô đưa cho cậu một quyển tâm pháp Sát Đạo, êm ru, như thể nó biết chính xác thứ nằm trong ngực cậu và biết cậu sẽ không cưỡng lại được.

Cậu định gập sách lại. Nhưng mắt cậu đã lỡ lướt xuống dòng thứ hai, và một khi đã đọc, cậu không sao dứt ra được — như thể những con chữ ấy vốn đã nằm sẵn trong máu cậu, giờ chỉ chờ được gọi tên.

Đạo giả, sinh cơ chi tinh hoa. Thôn nhất đạo, như ẩm nhất nhân chi mệnh. Khoái, nhi hữu độc.

Đạo là tinh hoa của sinh cơ. Nuốt một đạo, như uống cạn mệnh của một người. Sướng — mà có độc.

Ngay khi đọc tới hai chữ “có độc”, đóa sen trong ngực cậu lại rùng lên — nhưng lần này không phải vì đói. Nó rùng lên như cười. Như thể lời cảnh báo kia, với nó, chỉ là một câu đùa cũ kỹ mà nó đã nghe cả vạn lần từ những kẻ rốt cuộc vẫn không cưỡng lại được.

Tần Mạc thử làm một việc dại dột: cậu vận theo dòng đầu của tâm pháp, dẫn một tia ý niệm chạm vào đóa sen, chỉ để xem. Lập tức, một luồng khoái cảm mơ hồ lan ra — như mùi thức ăn thoảng qua mũi kẻ đói. Và cùng lúc, cậu “thấy”: khắp gian ngục quanh cậu, sau mỗi cánh cửa, sau mỗi tấm bia, là những đốm sáng leo lét — đạo tàn, sinh cơ tàn của những kẻ bị giam, bị trấn. Với con mắt mà đóa sen vừa mở ra cho cậu, cả Chấp pháp đường hiện lên như một bàn tiệc bày sẵn trong bóng tối.

Cậu vội cắt đứt ý niệm, thở dốc. Trán lấm tấm mồ hôi lạnh.

Cậu gập sách lại, tay hơi run. Không phải vì sợ. Mà vì một phần trong cậu — cái phần mang đóa sen — vừa khao khát.

Nó biết. Ý nghĩ ấy đóng băng trong đầu cậu. Tang Cô biết ta có gì. Và lão không định giết ta. Lão định nuôi ta. Nuôi cho lớn, rồi mới…

Cậu không dám nghĩ tiếp.

Lời Tô Vãn dưới gốc phong trở lại: chín người, chín cách biến mất, không một ai để lại thi thể. Cậu là người thứ mười. Và cậu vừa được đưa vào đúng cái nơi chín người kia có lẽ đã đi qua trước khi biến mất.


Tần Mạc không ngủ. Cậu quyết định làm cái việc mà một kẻ khôn ngoan lẽ ra không nên làm trong đêm đầu ở hang cọp: cậu đi tìm hiểu.

Gian trực của ngục tốt có một quyển sổ dày — sổ ngục, ghi tên phạm nhân, tội danh, ngày nhập, ngày… xuất. Cậu chong ngọn lân đăng, lật từng trang, giả như đang học việc.

Phần lớn là những cái tên xa lạ, tội danh đủ loại: “tư thông ma đạo”, “trộm công pháp”, “sát hại đồng môn”. Cột “ngày xuất” của họ đa phần ghi một chữ lạnh lùng: tử (chết trong ngục), hoặc chuyển (chuyển đi đâu không rõ).

Rồi mắt cậu dừng lại.

Ở một trang gần cuối, cách đây ba năm, có một dòng bị bôi xoá. Ai đó đã dùng mực đen phủ lên, nhưng phủ vội, và dưới ánh lân đăng nghiêng, những nét chữ chìm vẫn mơ hồ hiện ra. Cậu nheo mắt, ghé sát.

Tên phạm nhân: hai chữ bị xoá gần hết, chỉ còn đọc được chữ cuối — Chẩn.

Tội danh: cũng bị xoá.

Nhưng cột “ngày nhập” thì còn nguyên. Và bên cạnh, ở phần ghi chú, có một hàng chữ nhỏ mà kẻ bôi xoá đã bỏ sót, viết bằng nét bút khô như gỗ mục mà cậu vừa mới thấy hôm qua, trên miệng một người:

“Đạo căn thượng phẩm. Giữ lại. Chưa dùng.”

Tần Mạc thấy tóc gáy dựng lên.

Giữ lại. Chưa dùng.

Người ta không viết như thế về một con người. Người ta viết như thế về một món đồ — một nguyên liệu để dành.

Cậu chợt nhớ tới cái tên Tô Vãn đã thốt ra dưới gốc phong: Diệp Chẩn, sư huynh Đan các, ba năm trước, hồ sơ ghi tự nguyện rời tông.

Diệp Chẩn.

Cậu đặt ngón tay lên chữ “Chẩn” mờ nhạt, tim đập chậm và nặng. Hồ sơ chính thức nói Diệp Chẩn đã rời tông về quê. Nhưng sổ ngục Chấp pháp đường — quyển sổ bí mật dưới lòng đất này — lại ghi một Diệp Chẩn nhập ngục ba năm trước, “đạo căn thượng phẩm, giữ lại, chưa dùng”.

Vậy huynh ấy không rời tông. Huynh ấy xuống đây. Và “chưa dùng” — nghĩa là ba năm qua, huynh ấy vẫn còn ở đâu đó, trong một gian ngục nào đó, đợi tới ngày bị “dùng”.

Tần Mạc lật ngược về những trang trước, tim đập mỗi lúc một nhanh. Giờ khi đã biết phải tìm gì, cậu bắt đầu nhận ra một khuôn mẫu. Rải rác qua các năm, cứ cách một quãng lại có một dòng bị bôi xoá kiểu ấy — tên phủ mực, tội danh phủ mực, nhưng phần ghi chú thì bị bỏ sót đây đó. Cậu đếm được, kể cả dòng của Diệp Chẩn: không nhiều. Vừa vặn.

Bên cạnh mỗi cái tên bị xoá, là những dòng ghi chú cùng một nét bút khô khốc:

“Băng thể. Hiếm. Giữ.”
“Lôi căn dị biến. Chưa đủ tuổi. Giữ.”
“Song hồn. Bất ổn. Theo dõi.”

Không phải tội danh. Là phân loại. Cách người ta phân loại nguyên liệu trong kho.

Và cậu chợt lạnh người khi hiểu ra: những cái tên bị xoá này, ở sổ ngục bí mật dưới lòng đất, chính là những cái tên mà trên hồ sơ chính thức của tông môn được ghi “tẩu hoả nhập ma mà chết”, “ra ngoài lịch luyện rồi mất tích”, “tự nguyện rời tông”. Chín người Tô Vãn nhắc tới. Chín cách biến mất. Không phải chín cái chết — mà chín lần nhập kho.

Tông môn nhìn ra ngoài, thấy chín kẻ xui xẻo. Còn Tang Cô nhìn xuống dưới này, thấy chín món hàng đang chờ tới ngày dùng.

Và giờ, trong quyển sổ, đã có một dòng thứ mười. Chưa bị xoá, vì còn quá mới. Cậu không cần lật tới cũng biết nó ghi tên ai — và bên cạnh, bằng nét bút khô khốc ấy, hẳn là một dòng phân loại về một loài hoa.

Tần Mạc từ từ ngẩng đầu, nhìn ra hành lang tối đen với hàng chục cánh cửa sắt câm lặng. Sau một trong số chúng, có thể là một người mà cả tông môn tưởng đã về quê phụng dưỡng song thân — người mà, giống cậu, từng bị một lão già áo xám nhìn như nhìn một món đồ đáng để bắt sống.

Tần Mạc từ từ gấp quyển sổ lại, đặt về đúng vị trí cũ, chỉnh cho ngay ngắn như chưa hề có ai chạm vào. Ba năm cúi đầu ở ngoại môn đã dạy cậu một điều: kẻ yếu muốn sống thì phải giỏi giả vờ không biết gì. Nhưng lần này, dưới lớp giả vờ, có một thứ vừa đông cứng lại thành quyết tâm.

Cậu sẽ không thành cái tên thứ mười trên đá.

Nhưng muốn vậy, cậu cần biết “cái ngày đó” là ngày nào, “dùng” nghĩa là dùng vào việc gì, và vì sao một lão trưởng lão lại lặng lẽ gom góp những đứa trẻ khác thường suốt bao nhiêu năm mà cả tông môn không hay. Cậu cần thời gian. Cậu cần mạnh hơn. Và trớ trêu thay, thứ giúp cậu mạnh lên nhanh nhất lại chính là đóa sen — cái thứ mà càng nuôi, cậu càng đến gần ngày bị hái.

Nuôi con dao đang kề cổ mình, để có ngày đủ sức giật lấy nó. Đó là ván cược cậu buộc phải chơi.

Trong ngực cậu, đóa sen lại rùng lên. Nhưng lần này, cậu không rõ nó đói — hay nó sợ.

Ngoài hành lang, từ phía sâu nhất của dãy ngục, chợt vọng ra một tiếng động rất khẽ. Không phải tiếng gió.

Là tiếng xích sắt. Ai đó — hay cái gì đó — vừa động đậy trong bóng tối. Và như thể cảm nhận được có người sống mang theo một đóa sen bước vào lãnh địa của những kẻ đã bị lãng quên, tiếng xích ấy chậm rãi, kiên nhẫn, kéo lê về phía cậu — kèm theo, rất khẽ, một âm thanh còn khiến cậu lạnh gáy hơn cả tiếng xích.

Một giọng người. Khô như gió lùa qua khe đá, lâu ngày không dùng tới. Nó gọi, không phải tên cậu, mà gọi đúng cái thứ trong ngực cậu:

“Đóa sen… lại có một đóa sen mới xuống…”

Tần Mạc đứng chết lặng giữa gian trực, ngọn lân đăng trong tay bỗng nặng như đá. Không một ai ở Thương Lan Tông biết về đóa sen của cậu — trừ Tô Vãn, và giờ là Tang Cô. Vậy mà một kẻ bị xích trong gian ngục sâu nhất, một kẻ đáng lẽ đã bị thế gian quên lãng, lại vừa gọi tên nó, bằng cái giọng của một người từng biết rất rõ nó là gì.

Cậu có hai lựa chọn. Quay lưng, về phòng, giả như chưa nghe thấy gì — cách của một kẻ khôn ngoan muốn sống lâu. Hoặc bước về phía tiếng xích, về phía kẻ duy nhất trong cái hang cọp này có lẽ biết đóa sen thực sự là gì, và điều gì đang đợi cậu ở cuối con đường nuôi nó.

Tần Mạc thắp lại lân đăng. Rồi cậu bước về phía bóng tối.