tinbc tinbc

Chương 2: Khảo hạch

“Ngươi định chết à?”

Tô Vãn đứng ở cửa vườn thuốc, tay khoanh trước ngực, nhìn Tần Mạc đang ngồi xếp bằng giữa mấy luống linh chi. Ba hôm rồi, đêm nào nàng cũng bắt gặp cậu ở đây — và đêm nào chân khí đen quanh người cậu cũng dày thêm một chút.

Tần Mạc mở mắt, luồng khí lập tức lặn vào lồng ngực. “Sư tỷ.”

“Ngày kia khảo hạch.” Nàng bước tới, ngồi xổm xuống trước mặt cậu, ánh mắt soi thẳng vào ngực cậu như xuyên qua được lớp áo. “Ngươi tăng bốn tầng trong nửa tháng. Ngoại môn nào tăng nhanh vậy, người ta sẽ không nghĩ ngươi có kỳ ngộ. Người ta sẽ nghĩ ngươi tu tà công.”

“Đệ tử không—”

“Ta biết ngươi không.” Nàng cắt lời. “Nhưng cái ngươi mang trong người, tông môn chưa từng thấy. Mà thứ người ta chưa từng thấy, người ta hoặc là sợ, hoặc là thèm. Cả hai đều muốn ngươi chết, hoặc muốn mổ ngươi ra xem.” Nàng đứng dậy, phủi tay áo. “Ngày kia, thắng vừa đủ. Đừng để ai thấy ngươi mạnh đến đâu. Nghe rõ chưa?”

Tần Mạc nhìn theo bóng thanh y khuất sau rặng thuốc. Cậu chưa kịp hỏi vì sao nàng — người ba trăm năm mới có một — lại bận tâm tới một kẻ quét bậc thang. Cậu cũng chưa kịp hỏi vì sao, khi nàng nhắc đến chuyện “mổ ngươi ra xem”, giọng nàng lại nghe như thể chính nàng từng đứng rất gần một con dao như thế. Câu hỏi ấy sẽ theo cậu rất lâu. Lâu hơn cả một đời người.


Ngày khảo hạch, Diễn Võ trường chật kín.

Lệ Thương Lan Tông: đệ tử ghi danh bốc thăm, đấu một trận trên đài. Thắng, thì được một trưởng lão chấm “có tiềm lực” mới lên nội môn. Cửa ải thật nằm ở chỗ thăm luôn được sắp khéo, để ngoại môn phải đấu nội môn — một trò tiêu khiển các sư huynh rất ưa.

Tần Mạc đứng lẫn trong góc ngoại môn, lặng lẽ nhìn lên hàng ghế trưởng lão. Cạnh khu đích truyền, nơi Tô Vãn ngồi, có một lão giả áo xám mà cả trường ai cũng nhận ra và ai cũng tránh nhìn thẳng: trưởng lão Tang Cô, Chấp pháp đường, mấy chục năm không xuống Diễn Võ trường.

Hôm nay lão xuống.

Trong ngực Tần Mạc, đóa sen đột nhiên lạnh đi — một cái lạnh cảnh báo cậu chưa từng có. Cậu cụp mắt xuống trước khi ánh nhìn của mình kịp chạm phải lão.

Tên cậu được xướng. Đối thủ, đúng như dự liệu, là một nội môn: Vương Đại Xuyên, thủ hạ Lý Thanh Sơn, Luyện Khí tầng bảy, hơn cậu (ngoài mặt) bốn tầng.

“Lý sư huynh dặn rồi,” gã bẻ khục đốt tay khi bước lên đài, “gặp con cỏ dại thì đánh cho nhớ đời. Đừng trách.”

Dưới đài, Chu Bình — gã ngoại môn to như con gấu, kẻ duy nhất chịu ngồi ăn cùng cậu — nắm chặt tay, mặt tái đi.

Vương Đại Xuyên lao tới, chân khí cuộn quanh nắm đấm rít gió. Một đấm này giáng vào Luyện Khí tầng ba, gãy xương là nhẹ.

Tần Mạc nghiêng người — đúng nửa bước — để nắm đấm sượt qua vai. Bàn tay gầy của cậu chạm vào cổ tay đối phương, nhẹ như đặt lên mặt nước.

Rồi đóa sen thức dậy.

Một sợi tơ đen, mảnh hơn tóc, luồn qua đầu ngón tay cậu, chạm vào kinh mạch Vương Đại Xuyên — và hút. Chân khí đang cuồn cuộn của gã khựng lại, tựa bị một cái miệng vô hình đớp mất một ngụm. Vương Đại Xuyên trợn mắt, loạng choạng lùi.

Cậu định dừng ở đó. Chỉ một ngụm, đủ để gã tự ngã.

Nhưng đóa sen không muốn dừng.

Cái ngụm đầu tiên chỉ khiến nó đói hơn. Luồng nhiệt dâng ngược lên, tự ý kéo sợi tơ đen luồn sâu thêm vào kinh mạch đối phương, tham lam, hoan hỉ — Tần Mạc nghe rõ, ngay trong đầu mình, một tiếng thở dài khoái trá không phải của cậu. Chân khí Vương Đại Xuyên đang bị rút ra từng dòng, mặt gã từ trắng chuyển sang xám, môi bắt đầu tím.

Dừng lại.

Cậu ra lệnh. Đóa sen không nghe.

Trong một khoảnh khắc lạnh người, Tần Mạc hiểu ra: không phải cậu đang dùng nó. Là nó đang dùng cậu.

Cả chuyện xảy ra chỉ trong một hơi thở. Với người xem dưới đài, họ chỉ thấy kẻ ngoại môn khẽ chạm tay vào cổ tay đối thủ, còn Vương Đại Xuyên thì đột nhiên tái mét, lảo đảo như trúng gió. Không ai thấy sợi tơ đen. Không ai nghe tiếng thở dài khoái trá. Chỉ có Tần Mạc — và có lẽ, một người ngồi trên hàng ghế cao.

Cậu cắn mạnh vào đầu lưỡi. Máu tanh trào trong miệng, cơn đau nhói kéo giật tâm trí cậu về. Cậu gồng toàn thân, cưỡng ép cắt đứt sợi tơ đen — như tự tay rứt một cái vòi đang bám vào mồi. Trong khoảnh khắc giằng co ấy, cậu cảm nhận rõ mồn một: đóa sen không hề coi Vương Đại Xuyên là kẻ thù hay ân nhân, không phân biệt đúng sai, thiện ác. Trong mắt nó, gã chỉ là một bữa ăn. Và nếu cậu buông tay thêm một khắc, nó sẽ ăn sạch, rồi quay sang tìm bữa tiếp theo — bất kể đó là ai. Bất kể đó là bạn.

Đóa sen giãy giụa phản kháng, rồi miễn cưỡng lặn xuống, để lại trong lòng cậu một dư vị vừa ghê tởm vừa — cậu ghét phải thừa nhận — thòm thèm.

Vương Đại Xuyên đổ sụp xuống đài, thở hồng hộc, chân khí tán loạn, nhìn cậu như nhìn một con quỷ đội lốt người. Gã không hô nổi tiếng “thua”. Gã chỉ bò. Bò khỏi cái kẻ ngoại môn vừa suýt hút cạn mình chỉ bằng một cái chạm tay.

Khảo quan phất cờ. Cả Diễn Võ trường lặng ngắt, rồi vỡ thành tiếng xì xào kinh hãi.

Tần Mạc đứng giữa đài, tay còn run. Không phải vì mệt. Vì sợ. Sợ chính thứ nằm trong ngực mình — thứ suýt biến một trận khảo hạch thành một vụ giết người, ngay trước mắt cả tông môn.

Ở khu đích truyền, Tô Vãn khép hờ mắt, khẽ thở ra, như người vừa thấy điều mình lo nhất suýt xảy ra. Ở khu nội môn, Lý Thanh Sơn đứng bật dậy, mặt hết đỏ lại trắng.

Và trên hàng ghế cao, lão giả áo xám — nãy giờ ngồi bất động — chậm rãi ngồi thẳng lên.


Trận của Chu Bình diễn ra ngay sau đó, và ngược lại hoàn toàn.

Gã bốc trúng một nữ đệ tử nội môn dùng kiếm, cao hơn hai tầng. Không mánh khoé, không bí mật — Chu Bình chỉ có một thân thịt dày và một cái đầu lì. Gã ăn trọn nhát kiếm thứ nhất vào vai, không lùi. Nhát thứ hai rạch ngang lưng, máu thấm đỏ áo thô, gã vẫn xông lên. Đến nhát thứ ba, thay vì né, gã ôm ghì lấy cả người lẫn kiếm của đối thủ, lấy thân mình kẹp cứng lưỡi kiếm giữa hai bên sườn, rồi vật cả hai lăn xuống đất, đè nghiến đến khi nữ đệ tử kia không rút kiếm ra nổi mà phải nghiến răng hô thua.

Chu Bình bò dậy, máu me đầy người, quay về phía Tần Mạc, ngoác miệng cười, giơ nắm đấm lên: “Thấy chưa! Ngoại môn cũng lên được nội môn — bằng xương bằng thịt, không cần trò ma quỷ gì hết!”

Câu ấy gã nói vô tư, chẳng có ý gì. Nhưng nó cắm vào lòng Tần Mạc như một cái gai. Không cần trò ma quỷ gì hết. Cậu nhìn bàn tay mình — bàn tay vừa suýt hút cạn một mạng người mà không rơi một giọt máu của chính mình — rồi nhìn tấm lưng bê bết máu của gã bạn thắng bằng cách ngu ngốc và sạch sẽ nhất trên đời. Rồi cậu nắm bàn tay ấy lại, giấu vào tay áo.


Cuối buổi, cả hai đều thắng. Chỉ còn chờ trưởng lão chấm.

Tang Cô đứng dậy. Cả trường nín thở.

Lão bước tới mép đài cao, ánh mắt xám lướt qua Chu Bình một lượt hờ hững như nhìn một tảng đá, rồi dừng trên Tần Mạc.

“Hai đứa đều lên nội môn,” lão nói, giọng khô như gỗ mục. Rồi, như tiện miệng, lão thêm: “Chấp pháp đường dạo này thiếu người chạy việc vặt — quét ngục, canh bia. Tần Mạc, ngươi quen quét dọn, sang chỗ ta.”

Cả trường ồ lên, có kẻ còn bụm miệng cười. Lên nội môn mà bị điều đi làm tạp dịch cho Chấp pháp đường — với đám đông, đó gần như một trò sỉ nhục khéo: phế vật thì đi đâu cũng là phế vật.

Chu Bình cũng tưởng vậy, hậm hực thay cậu: “Cái lão này…”

Nhưng Tần Mạc không nghe thấy tiếng cười. Cậu chỉ nghe thấy tiếng đóa sen trong ngực mình — nó vừa lạnh buốt thêm một bậc.

Bởi khi Tang Cô nói câu “sang chỗ ta”, ánh mắt lão không hề có vẻ khinh thường như lời nói. Nó dán chặt vào ngực cậu, đúng chỗ đóa sen, chăm chú và kiên nhẫn.

Cậu ngẩng lên, và trong một tích tắc trước khi lão quay đi, hai ánh mắt chạm nhau. Tần Mạc chợt hiểu vì sao thứ trong ngực mình lại lạnh đến thế.

Ánh mắt Tang Cô không phải của một khảo quan nhìn thấy một hạt giống tốt, cũng chẳng phải của một trưởng lão coi thường một tạp dịch.

Đó là ánh mắt của một người thợ săn đã đi qua rất nhiều khu rừng — vừa phát hiện, trong đám con mồi tầm thường, một thứ hắn đã kiên nhẫn chờ nhiều năm. Một thứ không nên giết vội.

Một thứ đáng để bắt sống.


Chiều muộn, khi Diễn Võ trường đã vãn người, Tần Mạc dìu Chu Bình về khu ngoại môn để đắp thuốc lên mấy vết kiếm. Gã to con vừa nhăn nhó vừa cười, huyên thuyên về chuyện sáng mai được dọn lên nội môn, được cấp linh thạch, được phát công pháp thật thay vì mấy quyển tâm pháp rách nát. Tần Mạc ừ hử, để mặc niềm vui của bạn lấp đi cái lạnh vẫn đọng trong ngực mình.

Đến ngã rẽ lên nội môn, một bóng thanh y đứng chờ dưới gốc phong.

“Chu Bình, ngươi về trước.” Tô Vãn nói, không rời mắt khỏi Tần Mạc.

Chu Bình liếc hai người, khôn hồn không hỏi, khập khiễng đi mất.

Chỉ còn tiếng lá phong rơi. Tô Vãn nhìn cậu một lúc lâu, rồi hỏi, giọng thấp hẳn: “Ngươi biết ba mươi năm nay, có bao nhiêu đệ tử được Tang Cô đích thân gọi ‘sang chỗ ta’ không?”

Tần Mạc lắc đầu.

“Chín người.” Nàng đáp. “Ta tra rồi. Cả chín, đều là những kẻ có thứ gì đó khác thường — linh căn dị biến, thể chất hiếm, hoặc mang theo cơ duyên không rõ nguồn gốc. Giống ngươi.”

“Rồi họ sao?”

“Không ai còn ở Thương Lan Tông.” Tô Vãn nói từng chữ. “Hồ sơ ghi ba người ‘tẩu hoả nhập ma mà chết’, bốn người ‘ra ngoài lịch luyện rồi mất tích’, hai người ‘tự nguyện rời tông’. Chín người, chín cách biến mất, không một ai để lại thi thể.” Nàng dừng lại. “Người gần nhất tên Diệp Chẩn, sư huynh Đan các, ba năm trước. Hồ sơ ghi ‘tự nguyện rời tông về quê phụng dưỡng song thân’. Ta từng gặp huynh ấy — huynh ấy mồ côi từ nhỏ, làm gì có song thân mà về. Ngươi thấy có khớp không?”

Cậu thấy. Cậu thấy rất rõ. Cái lạnh trong ngực bò lên tận gáy.

“Vậy tại sao—” cậu khó nhọc mở lời, “—tại sao sư tỷ nói cho đệ tử biết? Nàng là đích truyền Chưởng môn. Tang Cô là Chấp pháp đường. Xen vào chuyện của lão, nàng chẳng được gì, còn có thể mất tất cả.”

Tô Vãn im lặng. Gió lùa qua tán phong, thổi tung mấy sợi tóc trước trán nàng. Rất lâu sau, nàng mới đáp, và câu trả lời không phải điều cậu ngờ tới:

“Vì ta cũng khác thường.” Nàng nói, và trong lúc nói, bàn tay nàng vô thức kéo ống tay áo bên trái xuống, che kín cổ tay — nhưng chậm một nhịp, đủ để cậu kịp thấy: dưới lớp lụa, nơi mạch máu, có một vệt hoa văn mờ như sương giá kết dưới da, khẽ phát sáng theo nhịp nàng thở, rồi tối đi khi bị che khuất. “Và ta biết cái cảm giác bị người ta nhìn như nhìn một món đồ — chứ không phải một con người.” Nàng ngẩng lên, ánh mắt lần đầu để lộ một thứ gì đó rất giống nỗi cô đơn. “Ta không cứu được chín người kia. Ta còn không biết họ tồn tại cho đến khi họ đã biến mất. Nhưng ngươi thì ta biết. Nên ngươi đừng chết. Nghe rõ chưa, Tần Mạc?”

Cậu đứng lặng dưới gốc phong, tim đập loạn vì một lý do chẳng liên quan gì đến Tang Cô.

“Đệ tử nghe rõ.” Cậu cúi đầu, giấu đi thứ đang dâng lên trong mắt. “Đệ tử… nhất định sẽ không chết. Và đệ tử sẽ mạnh lên. Đủ mạnh để sau này, không ai còn nhìn nàng — hay đệ tử — như nhìn một món đồ nữa.”

Tô Vãn khẽ sững lại. Rồi, lần đầu tiên kể từ khi cậu gặp nàng, khoé môi nàng cong lên — một nụ cười rất nhẹ, thoáng qua như ánh nắng cuối ngày trên bậc thang.

Chỉ một nụ cười.

Tần Mạc không biết rằng, ba trăm năm sau, cậu sẽ đổi cả tam giới, đổi vạn kiếp luân hồi, đổi cả linh hồn mình — chỉ để mua lại đúng một nụ cười ấy.

Nhưng đó là chuyện của ba trăm năm sau. Còn bây giờ, dưới gốc phong mùa thu, chàng thiếu niên mười sáu tuổi chỉ biết cúi đầu, giấu một nụ cười và một lời thề non nớt, mà không hay mình vừa bước chân đầu tiên vào cửa nhà của người thợ săn.