Chương 250: Chuông nội đàn lúc đêm
Chuông nội đàn vang lần thứ ba khi sân phát gạo bắt đầu nổi mùi cơm mới nấu. Tiếng chuông không lớn, nhưng sạch đến mức làm mọi tiếng khác lùi lại một nhịp: tiếng Đặng Nhu mắng người giữ kho, tiếng trẻ con gõ bát, tiếng sàng tre quét sạn, tiếng người đói thổi bụi khỏi gạo. Rồi sân lại ồn lên như cũ. Bụng người không vì chuông sạch mà no thêm.
Tần Mạc đi qua mép sân, trong tay áo giữ dải giấy của Phục Sinh, bên hông là thẻ xương của Tạ Am, trong ngực áo là thẻ không bịa theo vệt đã đi cùng hắn từ Vãng Sinh Trạm. Chu Bình cầm sổ tên đi bên trái. Liễu Không theo sau vài bước, áo vá cháy lỗ còn ẩm. Từ Khởi ôm bản đồ, nhưng dừng ở cột đèn cuối sân.
“Ta tới đây thôi,” Từ Khởi nói.
Chu Bình nhìn hắn.
Từ Khởi vội thêm: “Sợ. Nhưng bản đồ không hiện thêm nữa. Ta đứng đây chờ, được chưa?”
Chu Bình hừ. “Được. Đừng tự đổi tên trong lúc chờ.”
Từ Khởi ôm bản đồ chặt hơn. “Ta là Từ Khởi.”
Tần Mạc gật với hắn. Lần này hắn không thấy cái gật ấy nhỏ. Một người tự giữ tên mình ở ngoài cổng cũng là một việc phải làm.
Bậc nội đàn lát đá trắng hơn các nơi khác. Không phải trắng tinh; đá có vết nước lau, vết nứt mảnh, vài chỗ sáp đèn rơi chưa cạo hết. Hai bên bậc đặt chậu đồng rửa tay, nước trong chậu có cánh sen khô. Một sa di ngủ gật cạnh cột, đầu gục xuống rồi giật lên khi thấy họ. Nó nhìn Tần Mạc, sợ đến mức suýt làm đổ chậu nước.
Liễu Không đỡ chậu lại. “Tỉnh thì đứng. Sợ thì đứng xa.”
Sa di đỏ mặt, ôm chậu lùi sang bên. “Nội đàn chỉ gọi một người.”
Chu Bình lập tức nói: “Không.”
Tần Mạc nhìn y.
“Đừng nhìn ta.” Chu Bình ôm sổ chặt hơn. “Vào một mình rồi mất thêm chữ nào? Lần này mất chữ ăn cơm, ta nuôi ngươi bằng gì?”
Liễu Không ho một tiếng như muốn cười nhưng nén lại. Sa di không biết nên xử sao. Đúng lúc ấy, Huệ Giác từ trên bậc đi xuống. Ông vẫn cầm gậy trúc cũ, áo tăng sạch nhưng gấu áo có vệt bụi gạo rất nhỏ, chắc vừa đi qua sân phát.
“Người giữ sổ được đứng ngoài ba bậc,” Huệ Giác nói. “Không qua chuông.”
Chu Bình hỏi ngay: “Nếu hắn gọi sai?”
“Ngươi đóng sổ.”
“Nếu hắn không chịu?”
Huệ Giác nhìn Tần Mạc. “Vậy nội đàn không trả lời.”
Chu Bình miễn cưỡng dừng ở bậc thứ ba. A Nhẫn không có ở đây, Đặng Nhu không có ở đây, Bùi Sách cũng không. Nhưng những việc họ giữ lại đều đi cùng: khăn có nút trắng, bát gạo cát buộc vải đỏ, nửa nét chờ đối chứng, áo Lý Hòe không phải thanh y, chữ Bình từng mất rồi trở về.
Huệ Giác đặt gậy trúc ngang bậc. “Sổ tên.”
Tần Mạc không đưa.
Không khí trên bậc lặng đi. Sa di ôm chậu nước nín thở. Chu Bình đứng sau đã đặt tay lên dây buộc sổ, như sẵn sàng giằng lại nếu Tần Mạc yếu đi.
Huệ Giác không giận. “Vẫn không giao?”
“Không.”
“Vậy ngươi chỉ được hỏi một câu. Không vào điện. Không chạm chuông. Không dùng thanh y, không dùng máu, không dùng oán, không dùng tên người khác làm chìa.”
Tần Mạc lấy thẻ không bịa theo vệt ra. Thẻ tre đã cũ, mép bị nước mài nhẵn, trên mặt còn vết chữ ở Vãng Sinh Trạm: không bịa theo vệt. Hắn đặt thẻ lên bậc đá trước mặt Huệ Giác, không đặt sổ.
“Ta dùng cái này.”
Huệ Giác nhìn thẻ. “Thẻ chỉ giữ ngươi khỏi nhận nhầm. Nó không giúp ngươi được nghe điều mình muốn.”
“Ta biết.”
“Biết bằng miệng hay bằng tay?”
Tần Mạc nhìn tay trái. Vết oán cắn còn đỏ. Nhìn tay phải, vết bỏng vẫn đau dưới vải. Hắn nghĩ tới Mẫn nương đặt tay lên tay hắn, tới Bùi mẫu bắt hắn đọc tên Lý Hòe, tới Đặng Nhu buộc bát gạo cát. “Bằng tay.”
Huệ Giác chỉ sang chiếc bàn phụ cạnh chậu đồng. “Đặt vật mang theo.”
Sa di ôm chậu nước vội kéo bàn lại. Trên mặt bàn đã có ba ô trống kẻ bằng mực nhạt: vật hỏi, vật chứng, vật không giao. Tần Mạc đặt thẻ không bịa theo vệt vào ô vật hỏi. Dải giấy của Phục Sinh vào ô vật chứng. Thẻ xương Tạ Am đặt cạnh dải giấy, nhưng hắn dừng tay trước ô cuối.
Chu Bình đứng ngoài ba bậc, ôm sổ tên. “Sổ là vật không giao.”
Sa di nhỏ giọng: “Theo lệ, vật không giao vẫn phải ghi hình dạng.”
“Ghi cuốn sổ cũ, dây buộc xấu, người giữ không vui.” Chu Bình đáp.
Sa di ngẩng đầu, không biết có nên ghi thật không. Huệ Giác nói: “Ghi.”
Chu Bình hừ một tiếng. “Thêm: nếu mất, người giữ đánh.”
Huệ Giác nhìn sa di. “Cũng ghi.”
Tần Mạc nhìn cảnh ấy, lồng ngực bớt căng một chút. Một câu đùa cộc đặt giữa nội đàn khiến nơi này bớt giống bầu trời. Nhưng khi sa di thật sự viết người giữ không vui, Tần Mạc lại thấy mắt cay. Sổ tên chưa từng là pháp bảo cao xa. Nó là thứ Chu Bình ôm đến đau tay, mắng để khỏi sợ, giữ để những người nhỏ không bị hắn dùng làm đường.
Huệ Giác gõ gậy trúc xuống ô vật chứng. “Bát gạo cát đâu?”
“Đặng Nhu giữ.”
“Tốt. Người đói giữ chứng về gạo đói tốt hơn người hỏi trời.”
Tần Mạc không cãi được.
Dưới sân, bát ấy chắc vẫn nằm dưới vải đỏ, cạnh người giữ kho xấu hổ và Đặng Nhu chưa nguôi giận. Nghĩ đến đó, câu hỏi của hắn bớt có vẻ đứng trên mọi người.
Nó cũng đói bụng. Thật.
Huệ Giác gật. “Rửa tay.”
Tần Mạc bước tới chậu đồng. Nước có cánh sen khô, mùi nhạt. Hắn đưa tay xuống, nhưng chưa chạm nước đã dừng. Nếu rửa sạch hết mực tro, hết bụi gạo, hết vết than, bước lên bậc nội đàn sẽ nhẹ hơn. Quá nhẹ.
“Không rửa vết chứng,” Huệ Giác nói.
Tần Mạc nhìn ông.
“Rửa bụi mới bám. Giữ vết chưa xong.”
Tần Mạc chỉ rửa đầu ngón tay, để vệt mực tro và dấu oán cắn còn lại. Sa di nhìn việc ấy, vẻ mặt lẫn khó hiểu và sợ. Có lẽ trong mắt nó, ai cũng muốn bước vào nội đàn cho sạch. Người giữ bẩn lại trông giống cố ý bất kính.
Huệ Giác quay người đi lên. “Đi.”
Bậc thứ nhất lạnh. Bậc thứ hai có một vết nứt hình sợi tóc. Bậc thứ ba ngang chỗ Chu Bình đứng ngoài. Tần Mạc nghe bạn hít vào. Hắn muốn quay đầu nói không sao, nhưng không nói. Không ai ở đây cần một câu trấn an rỗng.
Chuông nội đàn treo sau cổng đá, lớn hơn chuông tang ngoài cửa, nhỏ hơn chuông nghiệp. Thân chuông không khắc Phật, chỉ khắc rất nhiều tay người đang mở ra. Dưới chuông đặt một bàn đá thấp. Trên bàn không có hương, chỉ có một bát nước trong và một hạt gạo sống.
Huệ Giác đặt thẻ không bịa theo vệt cạnh bát nước. “Hỏi.”
Câu đầu tiên trào lên trong Tần Mạc là: nàng ở đâu?
Nó quen đến mức đau. Nó đã đi cùng hắn qua máu, qua sông, qua sổ, qua bến, qua tro. Nhưng vừa lên tới cổ, nó chạm vào mảnh áo Lý Hòe, vào dòng Mè, vào tên Hạ Nhậm ghét bị bảo phải gánh, vào chữ Bình từng biến mất. Hỏi nàng ở đâu, nếu nghe được một vệt giống nàng, hắn có thật sự không kéo không?
Hắn nhắm mắt.
Tô Vãn trong ký ức không đứng yên. Nàng vá áo xấu, thổi trà nóng, mắng hắn mở cửa chậm, nhặt sạn khỏi cơm nguội, ghét ai khen áo hơn người mặc. Nàng không phải đáp án nằm cuối đường. Nàng là một người từng sống, từng sai, từng cáu, từng chọn. Nếu nàng đã vào luân hồi, câu hỏi của hắn không được phép biến nàng thành chỗ lấp cho cơn đau hắn.
Huệ Giác chờ. Ông không giục.
Dưới sân, tiếng người chia gạo vẫn vọng lên. Có ai đó cười vì nồi cơm trào. Đặng Nhu mắng. Tiếng mắng ấy giữ Tần Mạc khỏi bay lên thành bi kịch quá đẹp.
Hắn mở mắt. “Nếu nàng đã có một đời không nhớ ta, ta còn được tìm nàng không?”
Huệ Giác nhìn hắn rất lâu.
Sa di ở dưới bậc run tay, nước trong chậu va nhẹ. Chu Bình đứng ngoài ba bậc không nói. Liễu Không cúi đầu. Không ai thở mạnh.
Huệ Giác hỏi lại: “Tìm để làm gì?”
Tần Mạc đã chuẩn bị rất nhiều câu. Để trả nàng công đạo. Để hỏi nàng có đau không. Để nói hắn chưa buông. Để xin lỗi. Để không để thiên đạo quyết định thay nàng. Câu nào cũng đúng một phần, và câu nào cũng có thể giấu một phần ích kỷ của hắn.
Hắn đáp chậm: “Để biết nàng có quyền chọn không.”
“Nếu nàng chọn không gặp?”
Tay Tần Mạc siết lại. Vết oán cắn đau như vừa mới có răng. “Ta…”
Không có câu trả lời sạch. Nếu nói hắn sẽ buông ngay, đó là nói dối. Nếu nói hắn vẫn kéo, đó là phản bội mọi thứ hắn vừa học. Hắn đứng trước chuông, bỗng thấy mình không phải người mạnh đi hỏi trời, mà là một kẻ đang sợ đáp án của chính mình.
“Ta không biết,” hắn nói.
Huệ Giác gật. “Câu thật đầu tiên.”
Tần Mạc ngẩng lên.
Huệ Giác cầm gậy trúc, gõ nhẹ vào bậc đá. “Phật Đài không phủ nhận ngươi đau. Cũng không nói Tô Vãn không đáng tìm. Nhưng buông không phải vì nỗi đau của ngươi nhỏ. Buông là vì nàng không thuộc về nỗi đau đó.”
Tần Mạc cười rất khẽ, không vui. “Vậy từ bi là bảo người sống tự cắt tay mình?”
“Có lúc từ bi là giữ tay ngươi khỏi nắm sai cổ tay nàng.”
“Nếu thiên đạo đã tước quyền nhớ của nàng?”
“Vậy ngươi hỏi quyền nhớ. Không hỏi quyền kéo.”
“Nếu không kéo thì ta làm sao gặp?”
Huệ Giác nhìn bát nước trên bàn. Hạt gạo sống nằm đáy bát, nhỏ và cứng. “Ngươi đang hỏi muốn gặp nàng, hay muốn nàng tự do?”
Câu ấy rơi xuống không lớn. Nhưng chuông nội đàn bỗng ngân một tiếng, không do ai gõ. Âm thanh đi qua đá, qua bát nước, qua thẻ không bịa theo vệt, rồi chạm vào sổ Chu Bình đang giữ ngoài ba bậc. Tần Mạc nghe rõ từng chữ trong lồng ngực mình như bị lật ra.
Muốn gặp nàng, hay muốn nàng tự do?
Hai điều ấy có thể cùng một đường. Cũng có thể một ngày tách nhau ra như hai bờ nước. Hắn đã nói yêu nàng, nhớ nàng, tìm nàng. Nhưng nếu tìm đến cuối cùng chỉ để đưa nàng về một nỗi đau cũ, vậy hắn khác gì những kẻ từng đặt tên nàng là tế phẩm?
Sát Đạo im lặng. Sự im lặng ấy không giúp hắn.
Tần Mạc nhìn thẻ tre trên bàn. Không bịa theo vệt. Không nhận nhầm. Không dùng tên người khác. Không giao sổ. Không nuốt oán. Tất cả những điều ấy vẫn chưa trả lời được câu này.
Chu Bình ở dưới bậc bỗng nói: “Đừng trả lời cho đẹp.”
Huệ Giác không ngăn.
Tần Mạc quay đầu nhìn bạn. Chu Bình mặt trắng vì căng, nhưng mắt rất tỉnh. “Đẹp quá ta không ghi.”
Tần Mạc nhìn lại chuông. Trong trí nhớ, Tô Vãn đứng bên hiên mưa, tay áo vá lệch, nói gì đó hắn không nghe rõ. Lần này hắn không kéo ký ức lại. Để nó mờ.
“Ta muốn gặp nàng,” hắn nói.
Chu Bình hít vào.
Tần Mạc nói tiếp, từng chữ như đặt tay lên tro nóng: “Nhưng nếu gặp nàng bằng cách lấy mất tự do của nàng, ta không được phép gọi đó là yêu.”
Huệ Giác hỏi: “Làm được không?”
“Không biết.”
“Vậy giữ câu không biết. Nó sạch hơn lời thề.”
Bát nước trên bàn khẽ gợn. Hạt gạo sống xoay một vòng rồi nằm yên. Thẻ không bịa theo vệt không sáng lên. Không có hình bóng Tô Vãn. Không có hướng mới. Chỉ có tiếng chuông còn ngân, hỏi lại điều hắn chưa thể trả lời trọn.
Huệ Giác lùi sang một bên. “Một câu đã hỏi. Đáp lạnh đã nghe. Cửa nội đàn không mở thêm đêm nay.”
Tần Mạc không nổi giận. Điều đó làm chính hắn lạ. Có lẽ vì dưới sân người ta đang ăn cơm. Có lẽ vì bát gạo cát còn buộc vải đỏ. Có lẽ vì nếu hắn phá cửa lúc này, mọi câu vừa nói sẽ thành trò cười.
Hắn cúi xuống nhặt thẻ tre, cất lại vào ngực áo. Không giao sổ tên. Không chạm chuông. Khi đi xuống, hắn dừng ở bậc thứ ba.
Chu Bình hỏi: “Ghi gì?”
Tần Mạc đáp: “Ghi ta muốn gặp nàng.”
Chu Bình nhìn hắn.
“Ghi tiếp,” Tần Mạc nói, giọng khàn, “nếu lấy tự do của nàng để gặp, không được gọi là yêu.”
Chu Bình viết. Lần này y không mắng. Viết xong, y thổi mực rất lâu, như sợ câu ấy chưa khô đã bị người nói quên.
Chuông nội đàn im dần. Tần Mạc quay xuống sân phát gạo. Mùi cơm mới chín theo gió lên bậc đá, lẫn với tro, thuốc và sáp đèn. Đêm nay, không có câu trả lời về Tô Vãn. Chỉ có một câu hỏi lạnh đặt vào tay hắn, nặng hơn bất kỳ pháp khí nào: khi con đường tách đôi, hắn sẽ chọn gặp nàng, hay chọn để nàng tự do?